Hàng Xóm – Phần 13

HÀNG XÓM

Tác giả: Thanh Đoan

Khoan đã.

Anh bước lại gần, cúi người xuống, ôm hờ lấy Lâm Ôn, vừa vỗ lưng cậu an ủi vừa nói rất khẽ: “Lâm Ôn, sẽ không còn ai dám làm cậu buồn nữa.”

Cậu sống một mình từ lâu, hội chứng sợ xã hội càng lúc càng nghiêm trọng, nếu như tủ lạnh vẫn còn thức ăn thì cậu tuyệt đối không bước ra ngoài một bức, trừ khi nào đi bỏ rác.

.

Sau đó, anh lại bổ sung thêm: “Chúc ngủ ngon.”

Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.

Trang Nam vội vàng an ủi cậu: “Tối qua đã làm phiền cậu, rất cảm ơn cậu đã giúp tôi. À, đồ ăn cậu nấu rất ngon.”

“Trễ vậy sao?”

Bao nhiêu tuổi rồi, ra ngoài mà còn quên mang chìa khóa?

Vậy anh Trang có giận không?

Cậu sống một mình từ lâu, hội chứng sợ xã hội càng lúc càng nghiêm trọng, nếu như tủ lạnh vẫn còn thức ăn thì cậu tuyệt đối không bước ra ngoài một bức, trừ khi nào đi bỏ rác.

Anh không mở mắt ra, tay chân duỗi dài thoải mái trên giường. Phòng rất ấm, giường rất mềm làm người nằm chỉ muốn vùi mình vào trong. Chăn dày nhẹ như bông trên người, làm anh thoải mái muốn làm biếng. Trong không khí có một mùi hương hòa quyện của sữa tắm và dầu gội đầu thoang thoảng như có như không.

“Cậu nhận đi.”

Lâm Ôn xác định thời gian nộp bản thảo với biên tập xong thì thấy cũng đã muộn lắm rồi. Cậu bất chợt nhớ đến Trang Nam ở đối diện. Người làm nghề như anh chắc là buổi tối ra ngoài, đến đêm khuya mới về nhà? Người làm nghề này chắc là từng có một quá khứ mà ít người biết đến? Cậu còn chưa có linh cảm gì về nhân vật chính cho cuốn sách tiếp theo, hay là… thử đào sâu vào những người làm nghề như Trang Nam xem sao?

Lâm Ôn quyết không ngẩng lên, từ đầu đến cuối vẫn tránh ánh mắt anh. Cơ thể cậu gồng cứng.

.

Có tiến có lùi phải thích hợp.

Thật không ngờ chỉ mới hai tháng trôi qua, khung cảnh quen thuộc này lại xuất hiện.

Mà hình như chưa bao giờ thấy anh Trang tức giận.

Bao nhiêu tuổi rồi, ra ngoài mà còn quên mang chìa khóa?

Rất kì lạ đúng không. Cậu thầm nhủ, người như tôi, đúng là rất kì lạ.

“Trời ơi, thanh niên gì mà cả mấy tháng không thấy ra khỏi cửa, chẳng biết ở trong nhà làm cái gì…”

Lâm Ôn nhẹ nhàng kéo vành nón xuống thấp, mượn động tác này để nhìn lén gưng mặt tuấn tú của Trang Nam. Thì ra anh Trang cũng là cấp lãnh đạo đó? Vậy tại sao phải mệt mỏi như vậy? Lẽ nào anh Trang có người thân hay bạn bè nào mắc bệnh nặng…

Tuyết ở thành phố A càng lúc càng dày, tết đã sắp đến.

Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.Cậu sống một mình từ lâu, hội chứng sợ xã hội càng lúc càng nghiêm trọng, nếu như tủ lạnh vẫn còn thức ăn thì cậu tuyệt đối không bước ra ngoài một bức, trừ khi nào đi bỏ rác.Trang Nam đang khoanh tay đứng dựa vào trước cửa nhà cậu. Trời ngày càng lạnh, anh cũng đã quấn khoăng quàng cổ rồi, trông như vừa đi làm về. Nét mặt anh vẫn còn vẻ mệt mỏi, đôi chân dài bắt chéo vào nhau, nửa gương mặt hướng về phía Lâm Ôn có đường nét rất dịu dàng, trông như bức tượng điêu khắc. Nghe thấy tiếng bước chân, anh quay lại. Ánh sáng rọi lên gương mặt anh, chiếu vào đáy mắt, sau cùng biến thành một nụ cười rực rỡ chói lóa: “Cậu Lâm, tôi còn tưởng cậu không có nhà.”Trang Nam vội vàng an ủi cậu: “Tối qua đã làm phiền cậu, rất cảm ơn cậu đã giúp tôi. À, đồ ăn cậu nấu rất ngon.”Trang Nam vội vàng an ủi cậu: “Tối qua đã làm phiền cậu, rất cảm ơn cậu đã giúp tôi. À, đồ ăn cậu nấu rất ngon.”~*~

Khoan đã.

Thang máy đến nơi, kêu một tiếng tinh. Âm thanh còn lớn hơn cả giọng nói của Lâm Ôn, cũng đồng thời đánh tan dũng khí của cậu. Cậu kéo nón xuống, mím chặt môi, định chờ Trang Nam đi rồi mới ra.

Lâm Ôn lắc đầu thật chậm, nhưng từ chối nói chuyện.

Trang Nam đang khoanh tay đứng dựa vào trước cửa nhà cậu. Trời ngày càng lạnh, anh cũng đã quấn khoăng quàng cổ rồi, trông như vừa đi làm về. Nét mặt anh vẫn còn vẻ mệt mỏi, đôi chân dài bắt chéo vào nhau, nửa gương mặt hướng về phía Lâm Ôn có đường nét rất dịu dàng, trông như bức tượng điêu khắc. Nghe thấy tiếng bước chân, anh quay lại. Ánh sáng rọi lên gương mặt anh, chiếu vào đáy mắt, sau cùng biến thành một nụ cười rực rỡ chói lóa: “Cậu Lâm, tôi còn tưởng cậu không có nhà.”

Trang Nam như vậy, có thể là, đầu bảng?

Tim Lâm Ôn nảy lên một cái. Cậu thầm mắng mình, mà mặt cũng đỏ lên, suýt nữa thì quên mất mình phải làm gì. Cậu lắc đầu nguầy nguậy, đưa nhiệt kế ra: “Anh đo thân nhiệt trước…có khó chịu lắm không? Anh có bạn không? Liên hệ với họ…để đưa anh…đến bệnh viện…khám thử đi.”

“Cậu nhận đi.”

Hai má nóng bừng, hơi thở nóng rực, ý thức mơ hồ.

7.

Trang Nam lập tức hối hận. Anh không nên trêu đùa chàng sóc vốn sợ ra khỏi ổ.

Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.

Mà hình như chưa bao giờ thấy anh Trang tức giận.

Lén lút xem hàng xóm là nguồn cảm hứng, hình như không được lịch sự cho lắm?

Trang Nam vội vàng an ủi cậu: “Tối qua đã làm phiền cậu, rất cảm ơn cậu đã giúp tôi. À, đồ ăn cậu nấu rất ngon.”

Khoan đã.

Phần 5

Cậu sống một mình từ lâu, hội chứng sợ xã hội càng lúc càng nghiêm trọng, nếu như tủ lạnh vẫn còn thức ăn thì cậu tuyệt đối không bước ra ngoài một bức, trừ khi nào đi bỏ rác.

Cậu khẽ thở ra, giọng chua chát: “Người đó là… anh họ của tôi.”

Phần 3

“Trễ vậy sao?”

.

Bao nhiêu tuổi rồi, ra ngoài mà còn quên mang chìa khóa?

Khoan đã.

Sau đó, anh lại bổ sung thêm: “Chúc ngủ ngon.”

.

Lâm Ôn lắc đầu thật chậm, nhưng từ chối nói chuyện.

“Nói chuyện với người ta mà không bao giờ ngẩng đầu lên.”

“Tính tình kì cục lắm.”

Anh Trang có thấy mình nhiều chuyện không?

.

Có tiến có lùi phải thích hợp.

Khoan đã.

10.

Anh Trang có thấy mình nhiều chuyện không?

.

Hay là chờ viết xong thì không đăng lên, chỉ tặng cho anh Trang một bản làm quà?

Phần 6

“Ừ, cấp dưới phạm sai lầm, làm công việc bị kéo dài.”

Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.Phần 4

.

Trang Nam đang khoanh tay đứng dựa vào trước cửa nhà cậu. Trời ngày càng lạnh, anh cũng đã quấn khoăng quàng cổ rồi, trông như vừa đi làm về. Nét mặt anh vẫn còn vẻ mệt mỏi, đôi chân dài bắt chéo vào nhau, nửa gương mặt hướng về phía Lâm Ôn có đường nét rất dịu dàng, trông như bức tượng điêu khắc. Nghe thấy tiếng bước chân, anh quay lại. Ánh sáng rọi lên gương mặt anh, chiếu vào đáy mắt, sau cùng biến thành một nụ cười rực rỡ chói lóa: “Cậu Lâm, tôi còn tưởng cậu không có nhà.”

Mà hình như chưa bao giờ thấy anh Trang tức giận.

Thật không ngờ chỉ mới hai tháng trôi qua, khung cảnh quen thuộc này lại xuất hiện.

“Có khi nào tâm lý biến thái không, trên tivi hay chiếu cái loại sát nhân hàng loạt ấy…”

Lâm Ôn nộp bản thảo xong, xuống nhà nhận hàng, khi trở lại thì gặp Trang Nam. Đến khi chào hỏi xong, cậu mới giật mình nhận ra dù Trang Nam mới dọn đến đây vài tháng, nhưng số lần cậu mở miệng phải nhiều hơn cả nửa năm trước cộng lại.

Cậu sống một mình từ lâu, hội chứng sợ xã hội càng lúc càng nghiêm trọng, nếu như tủ lạnh vẫn còn thức ăn thì cậu tuyệt đối không bước ra ngoài một bức, trừ khi nào đi bỏ rác.

Đây là lần đầu tiên cậu gặp được một người chu đáo như vậy, anh thậm chí không nhìn cậu bằng ánh mắt kì lạ trước tính cách quái dị này. Chờ khi đèn lại tắt lần nữa, cậu mới thì thầm lời chúc ngủ ngon, rồi đóng cửa lại.

Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.

Một phần kí ức còn sót lại hiện lên. Đêm qua cô thư kí đưa anh về đến hầm gửi xe bên dưới thì sáp lại đòi hôn, còn muốn vượt quá giới hạn. Anh đẩy cô ta ra kịp thời, mắng cho một trận rồi vội vàng chạy lên nhà. Chút sức lực cuối cùng đã bị dùng hết, mãi đến khi đứng trước cửa nhà, anh mới phát hiện ra mình bỏ chìa khóa nhà ở dưới xe.

“Trời ơi, thanh niên gì mà cả mấy tháng không thấy ra khỏi cửa, chẳng biết ở trong nhà làm cái gì…”

Trang Nam vội vàng an ủi cậu: “Tối qua đã làm phiền cậu, rất cảm ơn cậu đã giúp tôi. À, đồ ăn cậu nấu rất ngon.”

Từ sau lần đầu tiên Lâm Ôn đáp lời về sau, cứ mỗi khi gặp nhau, Trang Nam sẽ chủ động chào hỏi trước rồi bỏ tay vào túi đứng yên tại chỗ, chờ cậu đáp lại mình bằng giọng lí nhí. Tiếp đó, anh sẽ mỉm cười nói chúc ngủ ngon, rồi mới rời đi. Về cơ bản, hai người chỉ gặp nhau vào buổi tối.Mặc dù Lâm Ôn thường không muốn lên tiếng, nhưng Trang Nam lại luôn kiên nhẫn chờ cậu trả lời.

Một nhân vật đang dần hình thành dưới ngòi bút của Lâm Ôn: anh bồi hồi giữa thành phố đang chìm trong bóng đêm, anh lang thang giữa thành phố như một bóng ma xinh đẹp, anh phải làm một công việc đặc biệt khó nói, nhưng anh cũng như bao người bình thường khác, yêu nghề kính nghiệp, thái độ lịch thiệp…

“Nhìn cũng thấy thành thật mà, chăm chỉ nhỉ, bao nhiêu tuổi rồi mà không có bạn gái.”

Lâm Ôn không kìm được suy nghĩ, mình còn có biên tập nhớ đến, còn anh Trang thì sao?

Phần 13

.

Tay nghề nấu ăn của cậu hàng xóm hơn xa mong đợi của Trang Nam. Đến khi anh được ăn thì cháo đã nguội vừa miệng, đậu hũ và cải muối cũng ngon, trứng chiên vàng ươm nằm trong chiếc đĩa trắng trông như một mặt trởi nhỏ vừa lên.

Trang Nam lại ngồi dựa vào cánh cửa giống như lần đầu tiên được cậu kéo về nhà. Thân hình cao lớn trông như ngọn núi nhỏ sắp đổ, hàng chân mày nhíu chặt, đôi mắt nhắm lại, mặt đỏ bừng không bình thường, hơi thở cũng không được đều.

Nhưng mỗi lần được gặp cậu hàng xóm, anh lại nhớ đến cháo và trứng chiên của ngày hôm đó. Trái tim như bị đóng băng nay gặp ánh mặt trời, hòa tan một phần lại  một phần.

Khoan đã.

Trang Nam đang khoanh tay đứng dựa vào trước cửa nhà cậu. Trời ngày càng lạnh, anh cũng đã quấn khoăng quàng cổ rồi, trông như vừa đi làm về. Nét mặt anh vẫn còn vẻ mệt mỏi, đôi chân dài bắt chéo vào nhau, nửa gương mặt hướng về phía Lâm Ôn có đường nét rất dịu dàng, trông như bức tượng điêu khắc. Nghe thấy tiếng bước chân, anh quay lại. Ánh sáng rọi lên gương mặt anh, chiếu vào đáy mắt, sau cùng biến thành một nụ cười rực rỡ chói lóa: “Cậu Lâm, tôi còn tưởng cậu không có nhà.”

Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.Phần 4

Một nhân vật đang dần hình thành dưới ngòi bút của Lâm Ôn: anh bồi hồi giữa thành phố đang chìm trong bóng đêm, anh lang thang giữa thành phố như một bóng ma xinh đẹp, anh phải làm một công việc đặc biệt khó nói, nhưng anh cũng như bao người bình thường khác, yêu nghề kính nghiệp, thái độ lịch thiệp…

Sau đó, anh lại bổ sung thêm: “Chúc ngủ ngon.”

Anh Trang có thấy mình nhiều chuyện không?

Sống một mình, không thích ra ngoài, sợ giao tiếp.

Bao nhiêu tuổi rồi, ra ngoài mà còn quên mang chìa khóa?

Sống một mình, không thích ra ngoài, sợ giao tiếp.

.

Trang Nam vội vàng an ủi cậu: “Tối qua đã làm phiền cậu, rất cảm ơn cậu đã giúp tôi. À, đồ ăn cậu nấu rất ngon.”

Chàng sóc hướng nội ngại ngùng vậy mà không hề có vẻ u ám tối tăm. Cậu giống như mùi hương của chiếc giường hôm ấy, ấm áp dịu dàng.

Hay là chờ viết xong thì không đăng lên, chỉ tặng cho anh Trang một bản làm quà?

Cũng như cậu không cho phép người lạ bước vào nhà mình, nhưng vẫn nhặt Trang Nam về hai lần vậy.

Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.Phần 4

“Nói chuyện với người ta mà không bao giờ ngẩng đầu lên.”

Cánh cửa đằng sau đóng lại, gió rét mùa đông ngoài hành lang lập tức ùa đến.

Ừm, không được kì thị người khác, nghề nghiệp không phân cao thấp, con người không chia sang hèn.

Cậu sống một mình từ lâu, hội chứng sợ xã hội càng lúc càng nghiêm trọng, nếu như tủ lạnh vẫn còn thức ăn thì cậu tuyệt đối không bước ra ngoài một bức, trừ khi nào đi bỏ rác.

Căn phòng rất ấm áp, thoang thoảng mùi thơm nhẹ cùng với mùi thức ăn còn sót lại. Trang Nam rất muốn được ở lại thêm, nhưng nghĩ lại thì chắc hẳn cậu hàng xóm sẽ không chịu được, anh chỉ đành mặc áo khoác vào, nhận đồ của mình. Sau đó, anh vứt bỏ sự quyết đoán lạnh lùng trên bàn đàm phán, nói bằng thái độ ôn hòa lịch sự: “Lâm Ôn.”

Trang Nam lại ngồi dựa vào cánh cửa giống như lần đầu tiên được cậu kéo về nhà. Thân hình cao lớn trông như ngọn núi nhỏ sắp đổ, hàng chân mày nhíu chặt, đôi mắt nhắm lại, mặt đỏ bừng không bình thường, hơi thở cũng không được đều.

“Nói chuyện với người ta mà không bao giờ ngẩng đầu lên.”

Căn phòng rất ấm áp, thoang thoảng mùi thơm nhẹ cùng với mùi thức ăn còn sót lại. Trang Nam rất muốn được ở lại thêm, nhưng nghĩ lại thì chắc hẳn cậu hàng xóm sẽ không chịu được, anh chỉ đành mặc áo khoác vào, nhận đồ của mình. Sau đó, anh vứt bỏ sự quyết đoán lạnh lùng trên bàn đàm phán, nói bằng thái độ ôn hòa lịch sự: “Lâm Ôn.”

Lâm Ôn quyết không ngẩng lên, từ đầu đến cuối vẫn tránh ánh mắt anh. Cơ thể cậu gồng cứng.

Một nhân vật đang dần hình thành dưới ngòi bút của Lâm Ôn: anh bồi hồi giữa thành phố đang chìm trong bóng đêm, anh lang thang giữa thành phố như một bóng ma xinh đẹp, anh phải làm một công việc đặc biệt khó nói, nhưng anh cũng như bao người bình thường khác, yêu nghề kính nghiệp, thái độ lịch thiệp…

Rất kì lạ đúng không. Cậu thầm nhủ, người như tôi, đúng là rất kì lạ.

Đèn hành lang lại tối đi, anh vỗ vỗ tay, đứng lúc hoạt động tay chân sắp đông cứng. Anh đưa thứ đang cầm trong tay ra: “Gần đây hơi bận, không mua được bữa sáng rồi, chỉ có thể mời cậu ăn bữa khuya thôi. Cậu có ngại cùng ăn một bữa không?”

Lâm Ôn ngơ ngác nhìn gương mặt của Trang Nam một lúc rồi giúp anh cởi áo khoác cùng giày và vớ, đắp chăn lên, tìm nhiệt kế rồi rót một ly nước nóng. Khi cậu trở lại, Trang Nam đã đổi sang tư thế cuộn người lại, vùi mình trong chăn, nhìn như một đứa trẻ. Môi cậu hơi cong lên trong một khoảnh khắc. Cậu đẩy Trang Nam, nhỏ giọng gọi: “Anh Trang…tỉnh lại đi…anh bị sốt…đo nhiệt độ trước…”

Dịch: Mặc Thủy

Tình cảnh giống hệt ngày hai người vừa gặp nhau.

Căn phòng rất ấm áp, thoang thoảng mùi thơm nhẹ cùng với mùi thức ăn còn sót lại. Trang Nam rất muốn được ở lại thêm, nhưng nghĩ lại thì chắc hẳn cậu hàng xóm sẽ không chịu được, anh chỉ đành mặc áo khoác vào, nhận đồ của mình. Sau đó, anh vứt bỏ sự quyết đoán lạnh lùng trên bàn đàm phán, nói bằng thái độ ôn hòa lịch sự: “Lâm Ôn.”

Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.

Tác giả: Thanh Đoan

“Cậu nhận đi.”

.

“…Anh Trang, anh đi, ra phòng ăn trước, chờ một chút.”

Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.Phần 4

.

Trừ buổi sáng ngày hôm đó, Trang Nam chưa từng nhận được đãi ngộ “Lâm Ôn chủ động nói chuyện”. Anh mừng rỡ đáp: “Đi làm thì lúc nào cũng mệt.”

Lâm Ôn không nén được lòng trắc ẩn trào dâng. Đúng vậy, vì công việc đó nên chắc Trang Nam rất khổ tâm, cũng không thể có bạn bè chân thành nào được.

Phần 5

Lâm Ôn lắc đầu thật chậm, nhưng từ chối nói chuyện.

Phần 5

Đây là lần đầu tiên cậu gặp được một người chu đáo như vậy, anh thậm chí không nhìn cậu bằng ánh mắt kì lạ trước tính cách quái dị này. Chờ khi đèn lại tắt lần nữa, cậu mới thì thầm lời chúc ngủ ngon, rồi đóng cửa lại.

Trang Nam đang khoanh tay đứng dựa vào trước cửa nhà cậu. Trời ngày càng lạnh, anh cũng đã quấn khoăng quàng cổ rồi, trông như vừa đi làm về. Nét mặt anh vẫn còn vẻ mệt mỏi, đôi chân dài bắt chéo vào nhau, nửa gương mặt hướng về phía Lâm Ôn có đường nét rất dịu dàng, trông như bức tượng điêu khắc. Nghe thấy tiếng bước chân, anh quay lại. Ánh sáng rọi lên gương mặt anh, chiếu vào đáy mắt, sau cùng biến thành một nụ cười rực rỡ chói lóa: “Cậu Lâm, tôi còn tưởng cậu không có nhà.”

.

Cậu sống một mình từ lâu, hội chứng sợ xã hội càng lúc càng nghiêm trọng, nếu như tủ lạnh vẫn còn thức ăn thì cậu tuyệt đối không bước ra ngoài một bức, trừ khi nào đi bỏ rác.

Một phần kí ức còn sót lại hiện lên. Đêm qua cô thư kí đưa anh về đến hầm gửi xe bên dưới thì sáp lại đòi hôn, còn muốn vượt quá giới hạn. Anh đẩy cô ta ra kịp thời, mắng cho một trận rồi vội vàng chạy lên nhà. Chút sức lực cuối cùng đã bị dùng hết, mãi đến khi đứng trước cửa nhà, anh mới phát hiện ra mình bỏ chìa khóa nhà ở dưới xe.

Trang Nam như vậy, có thể là, đầu bảng?

Lâm Ôn ngơ ngác nhìn gương mặt của Trang Nam một lúc rồi giúp anh cởi áo khoác cùng giày và vớ, đắp chăn lên, tìm nhiệt kế rồi rót một ly nước nóng. Khi cậu trở lại, Trang Nam đã đổi sang tư thế cuộn người lại, vùi mình trong chăn, nhìn như một đứa trẻ. Môi cậu hơi cong lên trong một khoảnh khắc. Cậu đẩy Trang Nam, nhỏ giọng gọi: “Anh Trang…tỉnh lại đi…anh bị sốt…đo nhiệt độ trước…”

Cậu sống một mình từ lâu, hội chứng sợ xã hội càng lúc càng nghiêm trọng, nếu như tủ lạnh vẫn còn thức ăn thì cậu tuyệt đối không bước ra ngoài một bức, trừ khi nào đi bỏ rác.

Lâm Ôn sống vất vả khổ sở, nhẫn nhục chịu đựng. Không phải cậu chưa từng nghĩ đến việc đòi lại công bằng, nhưng nỗi sợ giao lưu đã ăn sâu vào xương tủy.

Lâm Ôn cố gắng nói hết, không dám ngẩng lên nhìn Trang Nam.

Đèn hành lang lại tối đi, anh vỗ vỗ tay, đứng lúc hoạt động tay chân sắp đông cứng. Anh đưa thứ đang cầm trong tay ra: “Gần đây hơi bận, không mua được bữa sáng rồi, chỉ có thể mời cậu ăn bữa khuya thôi. Cậu có ngại cùng ăn một bữa không?”

.

Cũng may là Trang Nam nhanh chóng nói tiếp: “Nhưng đúng là dạo này tôi mệt quá rồi, chờ công việc đợt này kết thúc, tôi sẽ tranh thủ thời gian để nghỉ ngơi. Cảm ơn cậu, cậu Lâm.”

“Tay chân với cổ cứ rụt vào, mà không thấy đi làm gì cả, có khi nào là ăn trộm không?”

Anh Trang có thấy mình nhiều chuyện không?

Mà hình như chưa bao giờ thấy anh Trang tức giận.

Bao nhiêu tuổi rồi, ra ngoài mà còn quên mang chìa khóa?

Có tiến có lùi phải thích hợp.

Cánh cửa đằng sau đóng lại, gió rét mùa đông ngoài hành lang lập tức ùa đến.

~*~

“Tính tình kì cục lắm.”

Anh không mở mắt ra, tay chân duỗi dài thoải mái trên giường. Phòng rất ấm, giường rất mềm làm người nằm chỉ muốn vùi mình vào trong. Chăn dày nhẹ như bông trên người, làm anh thoải mái muốn làm biếng. Trong không khí có một mùi hương hòa quyện của sữa tắm và dầu gội đầu thoang thoảng như có như không.

Dịch: Mặc Thủy

“Nói chuyện với người ta mà không bao giờ ngẩng đầu lên.”

7.

Tác giả: Thanh Đoan

Trang Nam đắn đo một lúc mới bước đến trước mặt Lâm Ôn, đưa bữa khuya đã đóng gói mang về sang cho cậu. Cái túi vẫn còn đang nóng.

Lâm Ôn giống hệt một chú sóc nhỏ đang ôm cái đuôi của mình hết sức cẩn thận, đứng trên cành cây mảnh mai lắc lư trong gió, tràn đầy cảnh giác với tất cả động tĩnh xung quanh. Cứ như chỉ cần một âm thanh nào vang lên là cậu sẽ giật mình xù lông, ngã thẳng xuống dưới.

Anh Trang có thấy mình nhiều chuyện không?

Trái tim bị treo cao cuối cùng cũng trở về chốn cũ. Lâm Ôn thở hắt ra một hơi dài, nắm chặt túi đồ trong tay, gật đầu lia lịa. Cậu không dám để cho Trang Nam phát hiện sự bất thường của mình, chỉ có thể nhìn chằm chằm vào thang máy. Khi cửa thang máy vừa mở ra, cậu không chờ Trang Nam nói tiếp đã nhanh chóng vọt ra.

Dịch: Mặc ThủyHai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.Trang Nam đang khoanh tay đứng dựa vào trước cửa nhà cậu. Trời ngày càng lạnh, anh cũng đã quấn khoăng quàng cổ rồi, trông như vừa đi làm về. Nét mặt anh vẫn còn vẻ mệt mỏi, đôi chân dài bắt chéo vào nhau, nửa gương mặt hướng về phía Lâm Ôn có đường nét rất dịu dàng, trông như bức tượng điêu khắc. Nghe thấy tiếng bước chân, anh quay lại. Ánh sáng rọi lên gương mặt anh, chiếu vào đáy mắt, sau cùng biến thành một nụ cười rực rỡ chói lóa: “Cậu Lâm, tôi còn tưởng cậu không có nhà.”Trang Nam lại ngồi dựa vào cánh cửa giống như lần đầu tiên được cậu kéo về nhà. Thân hình cao lớn trông như ngọn núi nhỏ sắp đổ, hàng chân mày nhíu chặt, đôi mắt nhắm lại, mặt đỏ bừng không bình thường, hơi thở cũng không được đều.Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.Cậu sống một mình từ lâu, hội chứng sợ xã hội càng lúc càng nghiêm trọng, nếu như tủ lạnh vẫn còn thức ăn thì cậu tuyệt đối không bước ra ngoài một bức, trừ khi nào đi bỏ rác.Trái tim bị treo cao cuối cùng cũng trở về chốn cũ. Lâm Ôn thở hắt ra một hơi dài, nắm chặt túi đồ trong tay, gật đầu lia lịa. Cậu không dám để cho Trang Nam phát hiện sự bất thường của mình, chỉ có thể nhìn chằm chằm vào thang máy. Khi cửa thang máy vừa mở ra, cậu không chờ Trang Nam nói tiếp đã nhanh chóng vọt ra.Trang Nam đang khoanh tay đứng dựa vào trước cửa nhà cậu. Trời ngày càng lạnh, anh cũng đã quấn khoăng quàng cổ rồi, trông như vừa đi làm về. Nét mặt anh vẫn còn vẻ mệt mỏi, đôi chân dài bắt chéo vào nhau, nửa gương mặt hướng về phía Lâm Ôn có đường nét rất dịu dàng, trông như bức tượng điêu khắc. Nghe thấy tiếng bước chân, anh quay lại. Ánh sáng rọi lên gương mặt anh, chiếu vào đáy mắt, sau cùng biến thành một nụ cười rực rỡ chói lóa: “Cậu Lâm, tôi còn tưởng cậu không có nhà.”Mà hình như chưa bao giờ thấy anh Trang tức giận.Trang Nam vội vàng an ủi cậu: “Tối qua đã làm phiền cậu, rất cảm ơn cậu đã giúp tôi. À, đồ ăn cậu nấu rất ngon.”Nếu có thể, cậu không muốn từ bỏ bất cứ cơ hội nào để thể hiện thiện chí của mình cho người khác.Trang Nam vội vàng an ủi cậu: “Tối qua đã làm phiền cậu, rất cảm ơn cậu đã giúp tôi. À, đồ ăn cậu nấu rất ngon.”~*~

Nhưng mỗi lần được gặp cậu hàng xóm, anh lại nhớ đến cháo và trứng chiên của ngày hôm đó. Trái tim như bị đóng băng nay gặp ánh mặt trời, hòa tan một phần lại  một phần.

Thì ra anh Trang cũng là cấp lãnh đạo đó? Vậy tại sao phải mệt mỏi như vậy? Lẽ nào anh Trang có người thân hay bạn bè nào mắc bệnh nặng…

“Trời ơi, thanh niên gì mà cả mấy tháng không thấy ra khỏi cửa, chẳng biết ở trong nhà làm cái gì…”

.

Trang Nam như vậy, có thể là, đầu bảng?

Cậu sống một mình từ lâu, hội chứng sợ xã hội càng lúc càng nghiêm trọng, nếu như tủ lạnh vẫn còn thức ăn thì cậu tuyệt đối không bước ra ngoài một bức, trừ khi nào đi bỏ rác.

.

Phần 5

Khoan đã.

Bao nhiêu tuổi rồi, ra ngoài mà còn quên mang chìa khóa?

Trang Nam đang khoanh tay đứng dựa vào trước cửa nhà cậu. Trời ngày càng lạnh, anh cũng đã quấn khoăng quàng cổ rồi, trông như vừa đi làm về. Nét mặt anh vẫn còn vẻ mệt mỏi, đôi chân dài bắt chéo vào nhau, nửa gương mặt hướng về phía Lâm Ôn có đường nét rất dịu dàng, trông như bức tượng điêu khắc. Nghe thấy tiếng bước chân, anh quay lại. Ánh sáng rọi lên gương mặt anh, chiếu vào đáy mắt, sau cùng biến thành một nụ cười rực rỡ chói lóa: “Cậu Lâm, tôi còn tưởng cậu không có nhà.”

Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.

“Tính tình kì cục lắm.”

Vậy anh Trang có giận không?

~*~

Lâm Ôn không biết nên trả lời thế nào. Không phải cậu không muốn giao lưu với người ta, mà là cậu sợ hãi.

Dịch: Mặc Thủy

Sống một mình, không thích ra ngoài, sợ giao tiếp.

Câu nói này làm cho Lâm Ôn nhớ lại trận bệnh của mình năm ngoái. Cậu chỉ có một mình trong nhà, ngủ li bì mất mấy ngày, sau cùng ngất xỉu luôn trong phòng tắm. Cũng may bình thường cậu luôn nộp bản thảo đúng giờ, lần đó biến mất hai ngày nên biên tập phát hiện ra bất thường, đúng lúc đuổi tới mới cứu được cậu.

Tác giả: Thanh Đoan

“Nhìn cũng thấy thành thật mà, chăm chỉ nhỉ, bao nhiêu tuổi rồi mà không có bạn gái.”

Anh Trang… làm công việc đó, chắc là phải bỏ nhà đi xa, không có bạn bè…

.

Lâm Ôn nhẹ nhàng kéo vành nón xuống thấp, mượn động tác này để nhìn lén gưng mặt tuấn tú của Trang Nam. Thì ra anh Trang cũng là cấp lãnh đạo đó? Vậy tại sao phải mệt mỏi như vậy? Lẽ nào anh Trang có người thân hay bạn bè nào mắc bệnh nặng…

Anh đặt ly nước xuống, cười đáp: “Không cần, không nghiêm trọng vậy đâu, tôi chỉ bị cảm thôi. Nếu như cậu Lâm không ngại, có thể cho tôi ở nhờ một đêm không?”

Tác giả: Thanh Đoan

Cậu lí nhí nói, nước mắt trong veo đọng lại, nhưng cứ vương mãi trên hốc mắt không chịu rơi xuống.

Tác giả: Thanh Đoan

“Nhìn cũng thấy thành thật mà, chăm chỉ nhỉ, bao nhiêu tuổi rồi mà không có bạn gái.”

.

.

Lời khẳng định kiên quyết làm cho Lâm Ôn sửng sốt, mắt cậu lại đỏ lên. Cậu cúi đầu uống nước để che giấu. Nước ẩm chảy qua môi, vào dạ dày, xua đi cái lạnh bao quanh cơ thể.

Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.Phần 4

4.

Nếu có thể, cậu không muốn từ bỏ bất cứ cơ hội nào để thể hiện thiện chí của mình cho người khác.

Khoan đã.

“Có khi nào tâm lý biến thái không, trên tivi hay chiếu cái loại sát nhân hàng loạt ấy…”

Trang Nam vội vàng an ủi cậu: “Tối qua đã làm phiền cậu, rất cảm ơn cậu đã giúp tôi. À, đồ ăn cậu nấu rất ngon.”

“Làm cậu sợ à?” Trang Nam ép giọng xuống cho dịu đi, chớp chớp mắt nhìn gương mặt hơi tái của Lâm Ôn: “Xin lỗi, tôi nên kéo gã ra ngoài cầu thang giải quyết.”

“Ừ, cấp dưới phạm sai lầm, làm công việc bị kéo dài.”

Nhưng mỗi lần được gặp cậu hàng xóm, anh lại nhớ đến cháo và trứng chiên của ngày hôm đó. Trái tim như bị đóng băng nay gặp ánh mặt trời, hòa tan một phần lại  một phần.

Lén lút xem hàng xóm là nguồn cảm hứng, hình như không được lịch sự cho lắm?

Cánh cửa đằng sau đóng lại, gió rét mùa đông ngoài hành lang lập tức ùa đến.

Anh không mở mắt ra, tay chân duỗi dài thoải mái trên giường. Phòng rất ấm, giường rất mềm làm người nằm chỉ muốn vùi mình vào trong. Chăn dày nhẹ như bông trên người, làm anh thoải mái muốn làm biếng. Trong không khí có một mùi hương hòa quyện của sữa tắm và dầu gội đầu thoang thoảng như có như không.

Trang Nam vội vàng an ủi cậu: “Tối qua đã làm phiền cậu, rất cảm ơn cậu đã giúp tôi. À, đồ ăn cậu nấu rất ngon.”

Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.Phần 4

“Trời ơi, thanh niên gì mà cả mấy tháng không thấy ra khỏi cửa, chẳng biết ở trong nhà làm cái gì…”

Tác giả: Thanh Đoan

Hai má nóng bừng, hơi thở nóng rực, ý thức mơ hồ.

“Nhìn cũng thấy thành thật mà, chăm chỉ nhỉ, bao nhiêu tuổi rồi mà không có bạn gái.”

“Tay chân với cổ cứ rụt vào, mà không thấy đi làm gì cả, có khi nào là ăn trộm không?”

Trang Nam đắn đo một lúc mới bước đến trước mặt Lâm Ôn, đưa bữa khuya đã đóng gói mang về sang cho cậu. Cái túi vẫn còn đang nóng.

Cậu sống một mình từ lâu, hội chứng sợ xã hội càng lúc càng nghiêm trọng, nếu như tủ lạnh vẫn còn thức ăn thì cậu tuyệt đối không bước ra ngoài một bức, trừ khi nào đi bỏ rác.

“…Kêu mấy đứa nhỏ ở nhà tránh xa nó ra.”

.

Nếu có thể, cậu không muốn từ bỏ bất cứ cơ hội nào để thể hiện thiện chí của mình cho người khác.

Nhưng mỗi lần được gặp cậu hàng xóm, anh lại nhớ đến cháo và trứng chiên của ngày hôm đó. Trái tim như bị đóng băng nay gặp ánh mặt trời, hòa tan một phần lại  một phần.

Bao nhiêu tuổi rồi, ra ngoài mà còn quên mang chìa khóa?

Nhưng gia đình tham lam kia tiêu sạch hết tài sản của cha mẹ cậu, rồi khẳng định là cậu nợ bọn họ, bèn tính toán từng miếng cơm manh áo từ khi cậu còn nhỏ, mò đến đòi nợ.

Cánh cửa đằng sau đóng lại, gió rét mùa đông ngoài hành lang lập tức ùa đến.

.

Một phần kí ức còn sót lại hiện lên. Đêm qua cô thư kí đưa anh về đến hầm gửi xe bên dưới thì sáp lại đòi hôn, còn muốn vượt quá giới hạn. Anh đẩy cô ta ra kịp thời, mắng cho một trận rồi vội vàng chạy lên nhà. Chút sức lực cuối cùng đã bị dùng hết, mãi đến khi đứng trước cửa nhà, anh mới phát hiện ra mình bỏ chìa khóa nhà ở dưới xe.

Trang Nam như vậy, có thể là, đầu bảng?

Trái tim bị treo cao cuối cùng cũng trở về chốn cũ. Lâm Ôn thở hắt ra một hơi dài, nắm chặt túi đồ trong tay, gật đầu lia lịa. Cậu không dám để cho Trang Nam phát hiện sự bất thường của mình, chỉ có thể nhìn chằm chằm vào thang máy. Khi cửa thang máy vừa mở ra, cậu không chờ Trang Nam nói tiếp đã nhanh chóng vọt ra.

Một phần kí ức còn sót lại hiện lên. Đêm qua cô thư kí đưa anh về đến hầm gửi xe bên dưới thì sáp lại đòi hôn, còn muốn vượt quá giới hạn. Anh đẩy cô ta ra kịp thời, mắng cho một trận rồi vội vàng chạy lên nhà. Chút sức lực cuối cùng đã bị dùng hết, mãi đến khi đứng trước cửa nhà, anh mới phát hiện ra mình bỏ chìa khóa nhà ở dưới xe.

“…Kêu mấy đứa nhỏ ở nhà tránh xa nó ra.”

Khoan đã.

Một phần kí ức còn sót lại hiện lên. Đêm qua cô thư kí đưa anh về đến hầm gửi xe bên dưới thì sáp lại đòi hôn, còn muốn vượt quá giới hạn. Anh đẩy cô ta ra kịp thời, mắng cho một trận rồi vội vàng chạy lên nhà. Chút sức lực cuối cùng đã bị dùng hết, mãi đến khi đứng trước cửa nhà, anh mới phát hiện ra mình bỏ chìa khóa nhà ở dưới xe.

Tim Lâm Ôn nảy lên một cái. Cậu thầm mắng mình, mà mặt cũng đỏ lên, suýt nữa thì quên mất mình phải làm gì. Cậu lắc đầu nguầy nguậy, đưa nhiệt kế ra: “Anh đo thân nhiệt trước…có khó chịu lắm không? Anh có bạn không? Liên hệ với họ…để đưa anh…đến bệnh viện…khám thử đi.”

Khoan đã.

Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.

“Trời ơi, thanh niên gì mà cả mấy tháng không thấy ra khỏi cửa, chẳng biết ở trong nhà làm cái gì…”

Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.Phần 4

Lén lút xem hàng xóm là nguồn cảm hứng, hình như không được lịch sự cho lắm?

Lén lút xem hàng xóm là nguồn cảm hứng, hình như không được lịch sự cho lắm?

Tình cảnh giống hệt ngày hai người vừa gặp nhau.

Trang Nam đang khoanh tay đứng dựa vào trước cửa nhà cậu. Trời ngày càng lạnh, anh cũng đã quấn khoăng quàng cổ rồi, trông như vừa đi làm về. Nét mặt anh vẫn còn vẻ mệt mỏi, đôi chân dài bắt chéo vào nhau, nửa gương mặt hướng về phía Lâm Ôn có đường nét rất dịu dàng, trông như bức tượng điêu khắc. Nghe thấy tiếng bước chân, anh quay lại. Ánh sáng rọi lên gương mặt anh, chiếu vào đáy mắt, sau cùng biến thành một nụ cười rực rỡ chói lóa: “Cậu Lâm, tôi còn tưởng cậu không có nhà.”

Căn phòng rất ấm áp, thoang thoảng mùi thơm nhẹ cùng với mùi thức ăn còn sót lại. Trang Nam rất muốn được ở lại thêm, nhưng nghĩ lại thì chắc hẳn cậu hàng xóm sẽ không chịu được, anh chỉ đành mặc áo khoác vào, nhận đồ của mình. Sau đó, anh vứt bỏ sự quyết đoán lạnh lùng trên bàn đàm phán, nói bằng thái độ ôn hòa lịch sự: “Lâm Ôn.”

“Nhìn cũng thấy thành thật mà, chăm chỉ nhỉ, bao nhiêu tuổi rồi mà không có bạn gái.”

Anh không mở mắt ra, tay chân duỗi dài thoải mái trên giường. Phòng rất ấm, giường rất mềm làm người nằm chỉ muốn vùi mình vào trong. Chăn dày nhẹ như bông trên người, làm anh thoải mái muốn làm biếng. Trong không khí có một mùi hương hòa quyện của sữa tắm và dầu gội đầu thoang thoảng như có như không.

“Nói chuyện với người ta mà không bao giờ ngẩng đầu lên.”

Cánh cửa đằng sau đóng lại, gió rét mùa đông ngoài hành lang lập tức ùa đến.

Từ sau lần đầu tiên Lâm Ôn đáp lời về sau, cứ mỗi khi gặp nhau, Trang Nam sẽ chủ động chào hỏi trước rồi bỏ tay vào túi đứng yên tại chỗ, chờ cậu đáp lại mình bằng giọng lí nhí. Tiếp đó, anh sẽ mỉm cười nói chúc ngủ ngon, rồi mới rời đi. Về cơ bản, hai người chỉ gặp nhau vào buổi tối.Mặc dù Lâm Ôn thường không muốn lên tiếng, nhưng Trang Nam lại luôn kiên nhẫn chờ cậu trả lời.

Căn phòng rất ấm áp, thoang thoảng mùi thơm nhẹ cùng với mùi thức ăn còn sót lại. Trang Nam rất muốn được ở lại thêm, nhưng nghĩ lại thì chắc hẳn cậu hàng xóm sẽ không chịu được, anh chỉ đành mặc áo khoác vào, nhận đồ của mình. Sau đó, anh vứt bỏ sự quyết đoán lạnh lùng trên bàn đàm phán, nói bằng thái độ ôn hòa lịch sự: “Lâm Ôn.”

.

Phần 3

Dịch: Mặc Thủy

“Trời ơi, thanh niên gì mà cả mấy tháng không thấy ra khỏi cửa, chẳng biết ở trong nhà làm cái gì…”

Khoan đã.

“Ừ, cấp dưới phạm sai lầm, làm công việc bị kéo dài.”

Sống một mình, không thích ra ngoài, sợ giao tiếp.

Trang Nam như vậy, có thể là, đầu bảng?

Lâm Ôn lắc đầu thật chậm, nhưng từ chối nói chuyện.

Phần 3

Lâm Ôn giống hệt một chú sóc nhỏ đang ôm cái đuôi của mình hết sức cẩn thận, đứng trên cành cây mảnh mai lắc lư trong gió, tràn đầy cảnh giác với tất cả động tĩnh xung quanh. Cứ như chỉ cần một âm thanh nào vang lên là cậu sẽ giật mình xù lông, ngã thẳng xuống dưới.

Trang Nam nhìn Lâm Ôn một lát mới nhận ra đây là cậu hàng xóm của mình. Ánh mắt anh dịu đi, lướt qua khung cảnh xung quanh. Trong lòng đã nắm chắc, anh mỉm cười, thấy cổ họng mình như vừa nuốt một nắm cát, khô khốc và khản đặc: “Cậu Lâm, lại làm phiền cậu rồi.”

Cánh cửa đằng sau đóng lại, gió rét mùa đông ngoài hành lang lập tức ùa đến.

Vậy là khi lại gặp nhau ở thang máy, nghe thấy lời chào hỏi ôn hòa của Trang Nam, Lâm Ôn kéo tay áo, cổ họng như bị một thứ vô danh nào đó chặn lại. Miệng cậu khép khép mở mở vài lần, mãi mới tích đủ can đảm để trả lời bằng giọng lí nhí như muỗi kêu: “…Chào, chào anh, anh Trang.”

“Cứ tin tôi.” Trang Nam nháy mắt với cậu: “Chỉ cần tôi chưa phá sản, thì sẽ không có phiền toái nào hết.”

“Tính tình kì cục lắm.”

7.

Cậu nói rất chậm. Nếu là vài câu chào hỏi ngắn thì không sao, nhưng nếu phải nói dài sẽ cứ ngắt ra thành nhiều đoạn, lắp bắp ngập ngừng như đứa trẻ vừa học nói.

Cánh cửa đằng sau đóng lại, gió rét mùa đông ngoài hành lang lập tức ùa đến.

Cậu sống một mình từ lâu, hội chứng sợ xã hội càng lúc càng nghiêm trọng, nếu như tủ lạnh vẫn còn thức ăn thì cậu tuyệt đối không bước ra ngoài một bức, trừ khi nào đi bỏ rác.

Vậy nên anh lùi về sau hai bước, tạo thành không gian trống trải, đồng thời giữ cho cửa thang máy mở ra. Trước khi đi, anh cười với cái chóp nón nhọn nhọn xù lông của Lâm Ôn: “Tạm biệt.”

“Trễ vậy sao?”

Trang Nam đang khoanh tay đứng dựa vào trước cửa nhà cậu. Trời ngày càng lạnh, anh cũng đã quấn khoăng quàng cổ rồi, trông như vừa đi làm về. Nét mặt anh vẫn còn vẻ mệt mỏi, đôi chân dài bắt chéo vào nhau, nửa gương mặt hướng về phía Lâm Ôn có đường nét rất dịu dàng, trông như bức tượng điêu khắc. Nghe thấy tiếng bước chân, anh quay lại. Ánh sáng rọi lên gương mặt anh, chiếu vào đáy mắt, sau cùng biến thành một nụ cười rực rỡ chói lóa: “Cậu Lâm, tôi còn tưởng cậu không có nhà.”

Khoan đã.

Cậu sống một mình từ lâu, hội chứng sợ xã hội càng lúc càng nghiêm trọng, nếu như tủ lạnh vẫn còn thức ăn thì cậu tuyệt đối không bước ra ngoài một bức, trừ khi nào đi bỏ rác.

Có tiến có lùi phải thích hợp.

“Tay chân với cổ cứ rụt vào, mà không thấy đi làm gì cả, có khi nào là ăn trộm không?”

Anh Trang… làm công việc đó, chắc là phải bỏ nhà đi xa, không có bạn bè…

Lâm Ôn giống hệt một chú sóc nhỏ đang ôm cái đuôi của mình hết sức cẩn thận, đứng trên cành cây mảnh mai lắc lư trong gió, tràn đầy cảnh giác với tất cả động tĩnh xung quanh. Cứ như chỉ cần một âm thanh nào vang lên là cậu sẽ giật mình xù lông, ngã thẳng xuống dưới.

Lâm Ôn im lặng.

Tim Lâm Ôn nảy lên một cái. Cậu thầm mắng mình, mà mặt cũng đỏ lên, suýt nữa thì quên mất mình phải làm gì. Cậu lắc đầu nguầy nguậy, đưa nhiệt kế ra: “Anh đo thân nhiệt trước…có khó chịu lắm không? Anh có bạn không? Liên hệ với họ…để đưa anh…đến bệnh viện…khám thử đi.”

Trang Nam đang khoanh tay đứng dựa vào trước cửa nhà cậu. Trời ngày càng lạnh, anh cũng đã quấn khoăng quàng cổ rồi, trông như vừa đi làm về. Nét mặt anh vẫn còn vẻ mệt mỏi, đôi chân dài bắt chéo vào nhau, nửa gương mặt hướng về phía Lâm Ôn có đường nét rất dịu dàng, trông như bức tượng điêu khắc. Nghe thấy tiếng bước chân, anh quay lại. Ánh sáng rọi lên gương mặt anh, chiếu vào đáy mắt, sau cùng biến thành một nụ cười rực rỡ chói lóa: “Cậu Lâm, tôi còn tưởng cậu không có nhà.”

Khoan đã.

Trang Nam đang khoanh tay đứng dựa vào trước cửa nhà cậu. Trời ngày càng lạnh, anh cũng đã quấn khoăng quàng cổ rồi, trông như vừa đi làm về. Nét mặt anh vẫn còn vẻ mệt mỏi, đôi chân dài bắt chéo vào nhau, nửa gương mặt hướng về phía Lâm Ôn có đường nét rất dịu dàng, trông như bức tượng điêu khắc. Nghe thấy tiếng bước chân, anh quay lại. Ánh sáng rọi lên gương mặt anh, chiếu vào đáy mắt, sau cùng biến thành một nụ cười rực rỡ chói lóa: “Cậu Lâm, tôi còn tưởng cậu không có nhà.”

Bao nhiêu tuổi rồi, ra ngoài mà còn quên mang chìa khóa?

Hay là chờ viết xong thì không đăng lên, chỉ tặng cho anh Trang một bản làm quà?

Tuy cậu đưa ra lựa chọn “có muốn về nhà không”, nhưng đến khi Trang Nam rửa mặt vệ sinh xong xuôi đi ra, cháo trắng và thức ăn kèm bày sẵn trên bàn đã chứng minh rằng chủ nhà chuẩn bị trước bữa sáng ngay từ khi anh còn chưa tỉnh.

Phần 3

Lâm Ôn không biết nên trả lời thế nào. Không phải cậu không muốn giao lưu với người ta, mà là cậu sợ hãi.

Phần 6

Phần 3

.

Trang Nam vội vàng an ủi cậu: “Tối qua đã làm phiền cậu, rất cảm ơn cậu đã giúp tôi. À, đồ ăn cậu nấu rất ngon.”

Lâm Ôn quyết không ngẩng lên, từ đầu đến cuối vẫn tránh ánh mắt anh. Cơ thể cậu gồng cứng.

Hình như thành phố A càng lúc càng lạnh. Người đi làm đi học bận rộn nhất trong thành phố chỉ mong đến ngày nghỉ. Tết là một dịp đáng vui mừng, cả nhà đoàn tụ, tiếng cười nói khắp chốn.

Căn phòng rất ấm áp, thoang thoảng mùi thơm nhẹ cùng với mùi thức ăn còn sót lại. Trang Nam rất muốn được ở lại thêm, nhưng nghĩ lại thì chắc hẳn cậu hàng xóm sẽ không chịu được, anh chỉ đành mặc áo khoác vào, nhận đồ của mình. Sau đó, anh vứt bỏ sự quyết đoán lạnh lùng trên bàn đàm phán, nói bằng thái độ ôn hòa lịch sự: “Lâm Ôn.”

Sống một mình, không thích ra ngoài, sợ giao tiếp.

Khoan đã.

Trang Nam vội vàng an ủi cậu: “Tối qua đã làm phiền cậu, rất cảm ơn cậu đã giúp tôi. À, đồ ăn cậu nấu rất ngon.”

Khoan đã.

.

Lâm Ôn bị nhìn như vậy liền vô thức lùi về sau hai bước.

Hình như thành phố A càng lúc càng lạnh. Người đi làm đi học bận rộn nhất trong thành phố chỉ mong đến ngày nghỉ. Tết là một dịp đáng vui mừng, cả nhà đoàn tụ, tiếng cười nói khắp chốn.

Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.

.

Ừm, không được kì thị người khác, nghề nghiệp không phân cao thấp, con người không chia sang hèn.

.

Đây là lần đầu tiên cậu gặp được một người chu đáo như vậy, anh thậm chí không nhìn cậu bằng ánh mắt kì lạ trước tính cách quái dị này. Chờ khi đèn lại tắt lần nữa, cậu mới thì thầm lời chúc ngủ ngon, rồi đóng cửa lại.

Một phần kí ức còn sót lại hiện lên. Đêm qua cô thư kí đưa anh về đến hầm gửi xe bên dưới thì sáp lại đòi hôn, còn muốn vượt quá giới hạn. Anh đẩy cô ta ra kịp thời, mắng cho một trận rồi vội vàng chạy lên nhà. Chút sức lực cuối cùng đã bị dùng hết, mãi đến khi đứng trước cửa nhà, anh mới phát hiện ra mình bỏ chìa khóa nhà ở dưới xe.

Lâm Ôn im lặng.

“Trời ơi, thanh niên gì mà cả mấy tháng không thấy ra khỏi cửa, chẳng biết ở trong nhà làm cái gì…”

Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.

Tác giả: Thanh Đoan

Trang Nam đang khoanh tay đứng dựa vào trước cửa nhà cậu. Trời ngày càng lạnh, anh cũng đã quấn khoăng quàng cổ rồi, trông như vừa đi làm về. Nét mặt anh vẫn còn vẻ mệt mỏi, đôi chân dài bắt chéo vào nhau, nửa gương mặt hướng về phía Lâm Ôn có đường nét rất dịu dàng, trông như bức tượng điêu khắc. Nghe thấy tiếng bước chân, anh quay lại. Ánh sáng rọi lên gương mặt anh, chiếu vào đáy mắt, sau cùng biến thành một nụ cười rực rỡ chói lóa: “Cậu Lâm, tôi còn tưởng cậu không có nhà.”

.

Bao nhiêu tuổi rồi, ra ngoài mà còn quên mang chìa khóa?

Bao nhiêu tuổi rồi, ra ngoài mà còn quên mang chìa khóa?

Lâm Ôn xác định thời gian nộp bản thảo với biên tập xong thì thấy cũng đã muộn lắm rồi. Cậu bất chợt nhớ đến Trang Nam ở đối diện. Người làm nghề như anh chắc là buổi tối ra ngoài, đến đêm khuya mới về nhà? Người làm nghề này chắc là từng có một quá khứ mà ít người biết đến? Cậu còn chưa có linh cảm gì về nhân vật chính cho cuốn sách tiếp theo, hay là… thử đào sâu vào những người làm nghề như Trang Nam xem sao?

“Ừ, cấp dưới phạm sai lầm, làm công việc bị kéo dài.”

“…Kêu mấy đứa nhỏ ở nhà tránh xa nó ra.”

Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.Phần 4

Có tiến có lùi phải thích hợp.

Anh không mở mắt ra, tay chân duỗi dài thoải mái trên giường. Phòng rất ấm, giường rất mềm làm người nằm chỉ muốn vùi mình vào trong. Chăn dày nhẹ như bông trên người, làm anh thoải mái muốn làm biếng. Trong không khí có một mùi hương hòa quyện của sữa tắm và dầu gội đầu thoang thoảng như có như không.

Nhưng mỗi lần được gặp cậu hàng xóm, anh lại nhớ đến cháo và trứng chiên của ngày hôm đó. Trái tim như bị đóng băng nay gặp ánh mặt trời, hòa tan một phần lại  một phần.

Cậu không tự chủ mềm lòng, mím môi suy nghĩ thật lâu rồi gật đầu đồng ý: “Được.”

Hình như thành phố A càng lúc càng lạnh. Người đi làm đi học bận rộn nhất trong thành phố chỉ mong đến ngày nghỉ. Tết là một dịp đáng vui mừng, cả nhà đoàn tụ, tiếng cười nói khắp chốn.

Sống một mình, không thích ra ngoài, sợ giao tiếp.

Bao nhiêu tuổi rồi, ra ngoài mà còn quên mang chìa khóa?

.

Lâm Ôn không nhịn được cười, nhưng rất nhanh lại thôi, cậu bắt đầu lo lắng: “Anh Trang, cảm ơn anh giải vây cho tôi, nhưng mà…anh làm vậy…sẽ gặp phiền toái.”

Đèn hành lang lại tối đi, anh vỗ vỗ tay, đứng lúc hoạt động tay chân sắp đông cứng. Anh đưa thứ đang cầm trong tay ra: “Gần đây hơi bận, không mua được bữa sáng rồi, chỉ có thể mời cậu ăn bữa khuya thôi. Cậu có ngại cùng ăn một bữa không?”

Khoan đã.

Tay nghề nấu ăn của cậu hàng xóm hơn xa mong đợi của Trang Nam. Đến khi anh được ăn thì cháo đã nguội vừa miệng, đậu hũ và cải muối cũng ngon, trứng chiên vàng ươm nằm trong chiếc đĩa trắng trông như một mặt trởi nhỏ vừa lên.

Đèn hành lang bật sáng.

Lâm Ôn xác định thời gian nộp bản thảo với biên tập xong thì thấy cũng đã muộn lắm rồi. Cậu bất chợt nhớ đến Trang Nam ở đối diện. Người làm nghề như anh chắc là buổi tối ra ngoài, đến đêm khuya mới về nhà? Người làm nghề này chắc là từng có một quá khứ mà ít người biết đến? Cậu còn chưa có linh cảm gì về nhân vật chính cho cuốn sách tiếp theo, hay là… thử đào sâu vào những người làm nghề như Trang Nam xem sao?

Thế là Lâm Ôn lại càng sợ giao lưu với người khác. Những nơi đông người trở thành địa ngục với cậu. Dù có mặc bao nhiêu lớp áo cậu cũng vẫn có cảm giác như bị lột sạch ra ném vào dưới ánh đèn. Thậm chí biên tập ngày xưa thường gọi điện trao đổi với cậu cũng không thể không chuyển sang nhắn tin.

~*~

Nhưng mỗi lần được gặp cậu hàng xóm, anh lại nhớ đến cháo và trứng chiên của ngày hôm đó. Trái tim như bị đóng băng nay gặp ánh mặt trời, hòa tan một phần lại  một phần.

Vậy nên anh lùi về sau hai bước, tạo thành không gian trống trải, đồng thời giữ cho cửa thang máy mở ra. Trước khi đi, anh cười với cái chóp nón nhọn nhọn xù lông của Lâm Ôn: “Tạm biệt.”

Lâm Ôn giống hệt một chú sóc nhỏ đang ôm cái đuôi của mình hết sức cẩn thận, đứng trên cành cây mảnh mai lắc lư trong gió, tràn đầy cảnh giác với tất cả động tĩnh xung quanh. Cứ như chỉ cần một âm thanh nào vang lên là cậu sẽ giật mình xù lông, ngã thẳng xuống dưới.

Không chờ Lâm Ôn từ chối, anh lại dịu giọng than khổ: “Nhà bên kia vừa tối vừa lạnh, tủ lạnh cũng không còn gì ăn, tôi đang sốt cao, có thể ngất xỉu trong nhà cũng chẳng ai biết…”

“Cậu nhận đi.”

Tác giả: Thanh ĐoanLâm Ôn nhẹ nhàng kéo vành nón xuống thấp, mượn động tác này để nhìn lén gưng mặt tuấn tú của Trang Nam. Thì ra anh Trang cũng là cấp lãnh đạo đó? Vậy tại sao phải mệt mỏi như vậy? Lẽ nào anh Trang có người thân hay bạn bè nào mắc bệnh nặng…Trừ buổi sáng ngày hôm đó, Trang Nam chưa từng nhận được đãi ngộ “Lâm Ôn chủ động nói chuyện”. Anh mừng rỡ đáp: “Đi làm thì lúc nào cũng mệt.”“…Kêu mấy đứa nhỏ ở nhà tránh xa nó ra.”.Lâm Ôn lắc đầu thật chậm, nhưng từ chối nói chuyện.“Cậu nhận đi.”Cậu sống một mình từ lâu, hội chứng sợ xã hội càng lúc càng nghiêm trọng, nếu như tủ lạnh vẫn còn thức ăn thì cậu tuyệt đối không bước ra ngoài một bức, trừ khi nào đi bỏ rác.Nhưng mỗi lần được gặp cậu hàng xóm, anh lại nhớ đến cháo và trứng chiên của ngày hôm đó. Trái tim như bị đóng băng nay gặp ánh mặt trời, hòa tan một phần lại  một phần.Hình như thành phố A càng lúc càng lạnh. Người đi làm đi học bận rộn nhất trong thành phố chỉ mong đến ngày nghỉ. Tết là một dịp đáng vui mừng, cả nhà đoàn tụ, tiếng cười nói khắp chốn.Sau đó, anh lại bổ sung thêm: “Chúc ngủ ngon.”7.Căn phòng rất ấm áp, thoang thoảng mùi thơm nhẹ cùng với mùi thức ăn còn sót lại. Trang Nam rất muốn được ở lại thêm, nhưng nghĩ lại thì chắc hẳn cậu hàng xóm sẽ không chịu được, anh chỉ đành mặc áo khoác vào, nhận đồ của mình. Sau đó, anh vứt bỏ sự quyết đoán lạnh lùng trên bàn đàm phán, nói bằng thái độ ôn hòa lịch sự: “Lâm Ôn.”Bao nhiêu tuổi rồi, ra ngoài mà còn quên mang chìa khóa?Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.“Tính tình kì cục lắm.”Khoan đã.Cánh cửa đằng sau đóng lại, gió rét mùa đông ngoài hành lang lập tức ùa đến.“Nhìn cũng thấy thành thật mà, chăm chỉ nhỉ, bao nhiêu tuổi rồi mà không có bạn gái.”Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.Phần 7

Tay nghề nấu ăn của cậu hàng xóm hơn xa mong đợi của Trang Nam. Đến khi anh được ăn thì cháo đã nguội vừa miệng, đậu hũ và cải muối cũng ngon, trứng chiên vàng ươm nằm trong chiếc đĩa trắng trông như một mặt trởi nhỏ vừa lên.

.

Có tiến có lùi phải thích hợp.

Hình như thành phố A càng lúc càng lạnh. Người đi làm đi học bận rộn nhất trong thành phố chỉ mong đến ngày nghỉ. Tết là một dịp đáng vui mừng, cả nhà đoàn tụ, tiếng cười nói khắp chốn.

“…Anh Trang, anh đi, ra phòng ăn trước, chờ một chút.”

.

“Tay chân với cổ cứ rụt vào, mà không thấy đi làm gì cả, có khi nào là ăn trộm không?”

Tác giả: Thanh Đoan

Thang máy đến nơi, kêu một tiếng tinh. Âm thanh còn lớn hơn cả giọng nói của Lâm Ôn, cũng đồng thời đánh tan dũng khí của cậu. Cậu kéo nón xuống, mím chặt môi, định chờ Trang Nam đi rồi mới ra.

10.

Căn phòng rất ấm áp, thoang thoảng mùi thơm nhẹ cùng với mùi thức ăn còn sót lại. Trang Nam rất muốn được ở lại thêm, nhưng nghĩ lại thì chắc hẳn cậu hàng xóm sẽ không chịu được, anh chỉ đành mặc áo khoác vào, nhận đồ của mình. Sau đó, anh vứt bỏ sự quyết đoán lạnh lùng trên bàn đàm phán, nói bằng thái độ ôn hòa lịch sự: “Lâm Ôn.”

“Có khi nào tâm lý biến thái không, trên tivi hay chiếu cái loại sát nhân hàng loạt ấy…”

Khoan đã.

“Trễ vậy sao?”

Khoan đã.

Khoan đã.

Trang Nam lại ngồi dựa vào cánh cửa giống như lần đầu tiên được cậu kéo về nhà. Thân hình cao lớn trông như ngọn núi nhỏ sắp đổ, hàng chân mày nhíu chặt, đôi mắt nhắm lại, mặt đỏ bừng không bình thường, hơi thở cũng không được đều.

Cậu sống một mình từ lâu, hội chứng sợ xã hội càng lúc càng nghiêm trọng, nếu như tủ lạnh vẫn còn thức ăn thì cậu tuyệt đối không bước ra ngoài một bức, trừ khi nào đi bỏ rác.

Lâm Ôn quyết không ngẩng lên, từ đầu đến cuối vẫn tránh ánh mắt anh. Cơ thể cậu gồng cứng.

Trang Nam lập tức hối hận. Anh không nên trêu đùa chàng sóc vốn sợ ra khỏi ổ.

Đây là lần đầu tiên cậu gặp được một người chu đáo như vậy, anh thậm chí không nhìn cậu bằng ánh mắt kì lạ trước tính cách quái dị này. Chờ khi đèn lại tắt lần nữa, cậu mới thì thầm lời chúc ngủ ngon, rồi đóng cửa lại.

Ừm, không được kì thị người khác, nghề nghiệp không phân cao thấp, con người không chia sang hèn.

Bên dưới lớp vỏ bọc yên tĩnh là những suy nghĩ vượt quá tưởng tượng của người thường. Thói quen của một tác giả khiến Lâm Ôn liên kết một loạt tình tiết hết sức tự nhiên. Cậu cắn môi, rồi không nhịn được quan tâm: “Anh…chú ý sức khỏe.”

Vậy là khi lại gặp nhau ở thang máy, nghe thấy lời chào hỏi ôn hòa của Trang Nam, Lâm Ôn kéo tay áo, cổ họng như bị một thứ vô danh nào đó chặn lại. Miệng cậu khép khép mở mở vài lần, mãi mới tích đủ can đảm để trả lời bằng giọng lí nhí như muỗi kêu: “…Chào, chào anh, anh Trang.”

Căn phòng rất ấm áp, thoang thoảng mùi thơm nhẹ cùng với mùi thức ăn còn sót lại. Trang Nam rất muốn được ở lại thêm, nhưng nghĩ lại thì chắc hẳn cậu hàng xóm sẽ không chịu được, anh chỉ đành mặc áo khoác vào, nhận đồ của mình. Sau đó, anh vứt bỏ sự quyết đoán lạnh lùng trên bàn đàm phán, nói bằng thái độ ôn hòa lịch sự: “Lâm Ôn.”

Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.

Vậy anh Trang có giận không?

Căn phòng rất ấm áp, thoang thoảng mùi thơm nhẹ cùng với mùi thức ăn còn sót lại. Trang Nam rất muốn được ở lại thêm, nhưng nghĩ lại thì chắc hẳn cậu hàng xóm sẽ không chịu được, anh chỉ đành mặc áo khoác vào, nhận đồ của mình. Sau đó, anh vứt bỏ sự quyết đoán lạnh lùng trên bàn đàm phán, nói bằng thái độ ôn hòa lịch sự: “Lâm Ôn.”

Lâm Ôn lắc đầu thật chậm, nhưng từ chối nói chuyện.

Lâm Ôn lắc đầu thật chậm, nhưng từ chối nói chuyện.

Anh Trang… làm công việc đó, chắc là phải bỏ nhà đi xa, không có bạn bè…

Cũng may là Trang Nam nhanh chóng nói tiếp: “Nhưng đúng là dạo này tôi mệt quá rồi, chờ công việc đợt này kết thúc, tôi sẽ tranh thủ thời gian để nghỉ ngơi. Cảm ơn cậu, cậu Lâm.”

Dịch: Mặc Thủy

Tuyết ở thành phố A càng lúc càng dày, tết đã sắp đến.

mình còn có biên tập nhớ đến, còn anh Trang thì sao?

Trang Nam như vậy, có thể là, đầu bảng?

Đây là lần đầu tiên cậu gặp được một người chu đáo như vậy, anh thậm chí không nhìn cậu bằng ánh mắt kì lạ trước tính cách quái dị này. Chờ khi đèn lại tắt lần nữa, cậu mới thì thầm lời chúc ngủ ngon, rồi đóng cửa lại.

Trang Nam đau lòng.

Khác hẳn vừa rồi.

Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.

Trang Nam vội vàng an ủi cậu: “Tối qua đã làm phiền cậu, rất cảm ơn cậu đã giúp tôi. À, đồ ăn cậu nấu rất ngon.”

Đây là lần đầu tiên cậu gặp được một người chu đáo như vậy, anh thậm chí không nhìn cậu bằng ánh mắt kì lạ trước tính cách quái dị này. Chờ khi đèn lại tắt lần nữa, cậu mới thì thầm lời chúc ngủ ngon, rồi đóng cửa lại.

.

Cậu sống một mình từ lâu, hội chứng sợ xã hội càng lúc càng nghiêm trọng, nếu như tủ lạnh vẫn còn thức ăn thì cậu tuyệt đối không bước ra ngoài một bức, trừ khi nào đi bỏ rác.

“Nói chuyện với người ta mà không bao giờ ngẩng đầu lên.”

Dịch: Mặc Thủy

~*~

Lâm Ôn lắc đầu thật chậm, nhưng từ chối nói chuyện.

Mà hình như chưa bao giờ thấy anh Trang tức giận.

Đèn hành lang bật sáng.

Phần 5

Trang Nam đang khoanh tay đứng dựa vào trước cửa nhà cậu. Trời ngày càng lạnh, anh cũng đã quấn khoăng quàng cổ rồi, trông như vừa đi làm về. Nét mặt anh vẫn còn vẻ mệt mỏi, đôi chân dài bắt chéo vào nhau, nửa gương mặt hướng về phía Lâm Ôn có đường nét rất dịu dàng, trông như bức tượng điêu khắc. Nghe thấy tiếng bước chân, anh quay lại. Ánh sáng rọi lên gương mặt anh, chiếu vào đáy mắt, sau cùng biến thành một nụ cười rực rỡ chói lóa: “Cậu Lâm, tôi còn tưởng cậu không có nhà.”

Khoan đã.

.

“Tính tình kì cục lắm.”

Đèn hành lang bật sáng.

Tác giả: Thanh Đoan

Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.

“Có khi nào tâm lý biến thái không, trên tivi hay chiếu cái loại sát nhân hàng loạt ấy…”

Tuy cậu đưa ra lựa chọn “có muốn về nhà không”, nhưng đến khi Trang Nam rửa mặt vệ sinh xong xuôi đi ra, cháo trắng và thức ăn kèm bày sẵn trên bàn đã chứng minh rằng chủ nhà chuẩn bị trước bữa sáng ngay từ khi anh còn chưa tỉnh.

“…Anh Trang, anh đi, ra phòng ăn trước, chờ một chút.”

“Tay chân với cổ cứ rụt vào, mà không thấy đi làm gì cả, có khi nào là ăn trộm không?”

Tuy cậu đưa ra lựa chọn “có muốn về nhà không”, nhưng đến khi Trang Nam rửa mặt vệ sinh xong xuôi đi ra, cháo trắng và thức ăn kèm bày sẵn trên bàn đã chứng minh rằng chủ nhà chuẩn bị trước bữa sáng ngay từ khi anh còn chưa tỉnh.

Hình như thành phố A càng lúc càng lạnh. Người đi làm đi học bận rộn nhất trong thành phố chỉ mong đến ngày nghỉ. Tết là một dịp đáng vui mừng, cả nhà đoàn tụ, tiếng cười nói khắp chốn.

Chàng sóc hướng nội ngại ngùng vậy mà không hề có vẻ u ám tối tăm. Cậu giống như mùi hương của chiếc giường hôm ấy, ấm áp dịu dàng.

Không chờ Lâm Ôn từ chối, anh lại dịu giọng than khổ: “Nhà bên kia vừa tối vừa lạnh, tủ lạnh cũng không còn gì ăn, tôi đang sốt cao, có thể ngất xỉu trong nhà cũng chẳng ai biết…”

Trang Nam như vậy, có thể là, đầu bảng?

Thì ra anh Trang cũng là cấp lãnh đạo đó? Vậy tại sao phải mệt mỏi như vậy? Lẽ nào anh Trang có người thân hay bạn bè nào mắc bệnh nặng…

Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.

Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.Cậu sống một mình từ lâu, hội chứng sợ xã hội càng lúc càng nghiêm trọng, nếu như tủ lạnh vẫn còn thức ăn thì cậu tuyệt đối không bước ra ngoài một bức, trừ khi nào đi bỏ rác.Trang Nam đang khoanh tay đứng dựa vào trước cửa nhà cậu. Trời ngày càng lạnh, anh cũng đã quấn khoăng quàng cổ rồi, trông như vừa đi làm về. Nét mặt anh vẫn còn vẻ mệt mỏi, đôi chân dài bắt chéo vào nhau, nửa gương mặt hướng về phía Lâm Ôn có đường nét rất dịu dàng, trông như bức tượng điêu khắc. Nghe thấy tiếng bước chân, anh quay lại. Ánh sáng rọi lên gương mặt anh, chiếu vào đáy mắt, sau cùng biến thành một nụ cười rực rỡ chói lóa: “Cậu Lâm, tôi còn tưởng cậu không có nhà.”Trang Nam vội vàng an ủi cậu: “Tối qua đã làm phiền cậu, rất cảm ơn cậu đã giúp tôi. À, đồ ăn cậu nấu rất ngon.”Trang Nam vội vàng an ủi cậu: “Tối qua đã làm phiền cậu, rất cảm ơn cậu đã giúp tôi. À, đồ ăn cậu nấu rất ngon.”~*~

Lâm Ôn xác định thời gian nộp bản thảo với biên tập xong thì thấy cũng đã muộn lắm rồi. Cậu bất chợt nhớ đến Trang Nam ở đối diện. Người làm nghề như anh chắc là buổi tối ra ngoài, đến đêm khuya mới về nhà? Người làm nghề này chắc là từng có một quá khứ mà ít người biết đến? Cậu còn chưa có linh cảm gì về nhân vật chính cho cuốn sách tiếp theo, hay là… thử đào sâu vào những người làm nghề như Trang Nam xem sao?

Khoan đã.

Trang Nam đắn đo một lúc mới bước đến trước mặt Lâm Ôn, đưa bữa khuya đã đóng gói mang về sang cho cậu. Cái túi vẫn còn đang nóng.

Trang Nam như vậy giống trẻ con đang làm nũng.

Cũng may là Trang Nam nhanh chóng nói tiếp: “Nhưng đúng là dạo này tôi mệt quá rồi, chờ công việc đợt này kết thúc, tôi sẽ tranh thủ thời gian để nghỉ ngơi. Cảm ơn cậu, cậu Lâm.”

Khoan đã.

Sau đó, anh lại bổ sung thêm: “Chúc ngủ ngon.”

Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.

Một phần kí ức còn sót lại hiện lên. Đêm qua cô thư kí đưa anh về đến hầm gửi xe bên dưới thì sáp lại đòi hôn, còn muốn vượt quá giới hạn. Anh đẩy cô ta ra kịp thời, mắng cho một trận rồi vội vàng chạy lên nhà. Chút sức lực cuối cùng đã bị dùng hết, mãi đến khi đứng trước cửa nhà, anh mới phát hiện ra mình bỏ chìa khóa nhà ở dưới xe.

.

Thang máy đến nơi, kêu một tiếng tinh. Âm thanh còn lớn hơn cả giọng nói của Lâm Ôn, cũng đồng thời đánh tan dũng khí của cậu. Cậu kéo nón xuống, mím chặt môi, định chờ Trang Nam đi rồi mới ra.

Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.

.

Khoan đã.

“Có khi nào tâm lý biến thái không, trên tivi hay chiếu cái loại sát nhân hàng loạt ấy…”

Cũng như cậu không cho phép người lạ bước vào nhà mình, nhưng vẫn nhặt Trang Nam về hai lần vậy.

Lâm Ôn xác định thời gian nộp bản thảo với biên tập xong thì thấy cũng đã muộn lắm rồi. Cậu bất chợt nhớ đến Trang Nam ở đối diện. Người làm nghề như anh chắc là buổi tối ra ngoài, đến đêm khuya mới về nhà? Người làm nghề này chắc là từng có một quá khứ mà ít người biết đến? Cậu còn chưa có linh cảm gì về nhân vật chính cho cuốn sách tiếp theo, hay là… thử đào sâu vào những người làm nghề như Trang Nam xem sao?

Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.

Cậu nói rất chậm. Nếu là vài câu chào hỏi ngắn thì không sao, nhưng nếu phải nói dài sẽ cứ ngắt ra thành nhiều đoạn, lắp bắp ngập ngừng như đứa trẻ vừa học nói.

Cậu sống một mình từ lâu, hội chứng sợ xã hội càng lúc càng nghiêm trọng, nếu như tủ lạnh vẫn còn thức ăn thì cậu tuyệt đối không bước ra ngoài một bức, trừ khi nào đi bỏ rác.

Tay nghề nấu ăn của cậu hàng xóm hơn xa mong đợi của Trang Nam. Đến khi anh được ăn thì cháo đã nguội vừa miệng, đậu hũ và cải muối cũng ngon, trứng chiên vàng ươm nằm trong chiếc đĩa trắng trông như một mặt trởi nhỏ vừa lên.

Nếu có thể, cậu không muốn từ bỏ bất cứ cơ hội nào để thể hiện thiện chí của mình cho người khác.

“Có khi nào tâm lý biến thái không, trên tivi hay chiếu cái loại sát nhân hàng loạt ấy…”

Khoan đã.

“Nhìn cũng thấy thành thật mà, chăm chỉ nhỉ, bao nhiêu tuổi rồi mà không có bạn gái.”

Một phần kí ức còn sót lại hiện lên. Đêm qua cô thư kí đưa anh về đến hầm gửi xe bên dưới thì sáp lại đòi hôn, còn muốn vượt quá giới hạn. Anh đẩy cô ta ra kịp thời, mắng cho một trận rồi vội vàng chạy lên nhà. Chút sức lực cuối cùng đã bị dùng hết, mãi đến khi đứng trước cửa nhà, anh mới phát hiện ra mình bỏ chìa khóa nhà ở dưới xe.

Có tiến có lùi phải thích hợp.

Phần 3

Mà hình như chưa bao giờ thấy anh Trang tức giận.

Lâm Ôn không biết nên trả lời thế nào. Không phải cậu không muốn giao lưu với người ta, mà là cậu sợ hãi.

Bao nhiêu tuổi rồi, ra ngoài mà còn quên mang chìa khóa?“…Kêu mấy đứa nhỏ ở nhà tránh xa nó ra.”Trang Nam đang khoanh tay đứng dựa vào trước cửa nhà cậu. Trời ngày càng lạnh, anh cũng đã quấn khoăng quàng cổ rồi, trông như vừa đi làm về. Nét mặt anh vẫn còn vẻ mệt mỏi, đôi chân dài bắt chéo vào nhau, nửa gương mặt hướng về phía Lâm Ôn có đường nét rất dịu dàng, trông như bức tượng điêu khắc. Nghe thấy tiếng bước chân, anh quay lại. Ánh sáng rọi lên gương mặt anh, chiếu vào đáy mắt, sau cùng biến thành một nụ cười rực rỡ chói lóa: “Cậu Lâm, tôi còn tưởng cậu không có nhà.”

“Có khi nào tâm lý biến thái không, trên tivi hay chiếu cái loại sát nhân hàng loạt ấy…”

Trái tim bị treo cao cuối cùng cũng trở về chốn cũ. Lâm Ôn thở hắt ra một hơi dài, nắm chặt túi đồ trong tay, gật đầu lia lịa. Cậu không dám để cho Trang Nam phát hiện sự bất thường của mình, chỉ có thể nhìn chằm chằm vào thang máy. Khi cửa thang máy vừa mở ra, cậu không chờ Trang Nam nói tiếp đã nhanh chóng vọt ra.

Căn phòng rất ấm áp, thoang thoảng mùi thơm nhẹ cùng với mùi thức ăn còn sót lại. Trang Nam rất muốn được ở lại thêm, nhưng nghĩ lại thì chắc hẳn cậu hàng xóm sẽ không chịu được, anh chỉ đành mặc áo khoác vào, nhận đồ của mình. Sau đó, anh vứt bỏ sự quyết đoán lạnh lùng trên bàn đàm phán, nói bằng thái độ ôn hòa lịch sự: “Lâm Ôn.”

Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.

.

Phần 5

Trang Nam như vậy, có thể là, đầu bảng?

Trang Nam nghiêm mặt, tỏ vẻ sẵn sàng lắng nghe.

Phần 5

Căn phòng rất ấm áp, thoang thoảng mùi thơm nhẹ cùng với mùi thức ăn còn sót lại. Trang Nam rất muốn được ở lại thêm, nhưng nghĩ lại thì chắc hẳn cậu hàng xóm sẽ không chịu được, anh chỉ đành mặc áo khoác vào, nhận đồ của mình. Sau đó, anh vứt bỏ sự quyết đoán lạnh lùng trên bàn đàm phán, nói bằng thái độ ôn hòa lịch sự: “Lâm Ôn.”

Vậy nên anh lùi về sau hai bước, tạo thành không gian trống trải, đồng thời giữ cho cửa thang máy mở ra. Trước khi đi, anh cười với cái chóp nón nhọn nhọn xù lông của Lâm Ôn: “Tạm biệt.”

Trang Nam đắn đo một lúc mới bước đến trước mặt Lâm Ôn, đưa bữa khuya đã đóng gói mang về sang cho cậu. Cái túi vẫn còn đang nóng.

Trang Nam nhìn Lâm Ôn một lát mới nhận ra đây là cậu hàng xóm của mình. Ánh mắt anh dịu đi, lướt qua khung cảnh xung quanh. Trong lòng đã nắm chắc, anh mỉm cười, thấy cổ họng mình như vừa nuốt một nắm cát, khô khốc và khản đặc: “Cậu Lâm, lại làm phiền cậu rồi.”

Cánh cửa đằng sau đóng lại, gió rét mùa đông ngoài hành lang lập tức ùa đến.

Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.

Khoan đã.

Tác giả: Thanh Đoan

Một phần kí ức còn sót lại hiện lên. Đêm qua cô thư kí đưa anh về đến hầm gửi xe bên dưới thì sáp lại đòi hôn, còn muốn vượt quá giới hạn. Anh đẩy cô ta ra kịp thời, mắng cho một trận rồi vội vàng chạy lên nhà. Chút sức lực cuối cùng đã bị dùng hết, mãi đến khi đứng trước cửa nhà, anh mới phát hiện ra mình bỏ chìa khóa nhà ở dưới xe.

Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.Phần 4

Thế là Lâm Ôn lại càng sợ giao lưu với người khác. Những nơi đông người trở thành địa ngục với cậu. Dù có mặc bao nhiêu lớp áo cậu cũng vẫn có cảm giác như bị lột sạch ra ném vào dưới ánh đèn. Thậm chí biên tập ngày xưa thường gọi điện trao đổi với cậu cũng không thể không chuyển sang nhắn tin.

Khoan đã.

Cánh cửa đằng sau đóng lại, gió rét mùa đông ngoài hành lang lập tức ùa đến.

Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.

Sau đó, anh lại bổ sung thêm: “Chúc ngủ ngon.”

Khoan đã.

Cánh cửa đằng sau đóng lại, gió rét mùa đông ngoài hành lang lập tức ùa đến.

Sống một mình, không thích ra ngoài, sợ giao tiếp.

.

Lâm Ôn rất muốn từ chối, nhưng khi thấy nét mặt tiều tụy của người đàn ông kia, một suy nghĩ bỗng nhiên hiện ra trong lòng: Hơi bận… Có thể là gặp phải khách hàng nào khó chơi? Tuy rằng làm nghề này, nhưng chắc chắn cũng rất mệt.

Cậu cắn môi im lặng thật lâu, rồi đưa ly nước ra. Nhìn Trang Nam uống cạn nước với sắc môi trắng bệch, cậu hạ quyết tâm: “Anh Trang…tôi…tôi đưa anh đi bệnh viện vậy.”

Phần 5

Dịch: Mặc Thủy

Cánh cửa đằng sau đóng lại, gió rét mùa đông ngoài hành lang lập tức ùa đến.

Trang Nam lại ngồi dựa vào cánh cửa giống như lần đầu tiên được cậu kéo về nhà. Thân hình cao lớn trông như ngọn núi nhỏ sắp đổ, hàng chân mày nhíu chặt, đôi mắt nhắm lại, mặt đỏ bừng không bình thường, hơi thở cũng không được đều.

Lâm Ôn quyết không ngẩng lên, từ đầu đến cuối vẫn tránh ánh mắt anh. Cơ thể cậu gồng cứng.

Cậu sống một mình từ lâu, hội chứng sợ xã hội càng lúc càng nghiêm trọng, nếu như tủ lạnh vẫn còn thức ăn thì cậu tuyệt đối không bước ra ngoài một bức, trừ khi nào đi bỏ rác.

Lâm Ôn lắc đầu thật chậm, nhưng từ chối nói chuyện.

.

Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.

4.

Một phần kí ức còn sót lại hiện lên. Đêm qua cô thư kí đưa anh về đến hầm gửi xe bên dưới thì sáp lại đòi hôn, còn muốn vượt quá giới hạn. Anh đẩy cô ta ra kịp thời, mắng cho một trận rồi vội vàng chạy lên nhà. Chút sức lực cuối cùng đã bị dùng hết, mãi đến khi đứng trước cửa nhà, anh mới phát hiện ra mình bỏ chìa khóa nhà ở dưới xe.

Trang Nam đang khoanh tay đứng dựa vào trước cửa nhà cậu. Trời ngày càng lạnh, anh cũng đã quấn khoăng quàng cổ rồi, trông như vừa đi làm về. Nét mặt anh vẫn còn vẻ mệt mỏi, đôi chân dài bắt chéo vào nhau, nửa gương mặt hướng về phía Lâm Ôn có đường nét rất dịu dàng, trông như bức tượng điêu khắc. Nghe thấy tiếng bước chân, anh quay lại. Ánh sáng rọi lên gương mặt anh, chiếu vào đáy mắt, sau cùng biến thành một nụ cười rực rỡ chói lóa: “Cậu Lâm, tôi còn tưởng cậu không có nhà.”

Trang Nam đang khoanh tay đứng dựa vào trước cửa nhà cậu. Trời ngày càng lạnh, anh cũng đã quấn khoăng quàng cổ rồi, trông như vừa đi làm về. Nét mặt anh vẫn còn vẻ mệt mỏi, đôi chân dài bắt chéo vào nhau, nửa gương mặt hướng về phía Lâm Ôn có đường nét rất dịu dàng, trông như bức tượng điêu khắc. Nghe thấy tiếng bước chân, anh quay lại. Ánh sáng rọi lên gương mặt anh, chiếu vào đáy mắt, sau cùng biến thành một nụ cười rực rỡ chói lóa: “Cậu Lâm, tôi còn tưởng cậu không có nhà.”

Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.Phần 4

.

Nhưng mỗi lần được gặp cậu hàng xóm, anh lại nhớ đến cháo và trứng chiên của ngày hôm đó. Trái tim như bị đóng băng nay gặp ánh mặt trời, hòa tan một phần lại  một phần.

Trang Nam đắn đo một lúc mới bước đến trước mặt Lâm Ôn, đưa bữa khuya đã đóng gói mang về sang cho cậu. Cái túi vẫn còn đang nóng.

Cậu sống một mình từ lâu, hội chứng sợ xã hội càng lúc càng nghiêm trọng, nếu như tủ lạnh vẫn còn thức ăn thì cậu tuyệt đối không bước ra ngoài một bức, trừ khi nào đi bỏ rác.

Tuy cậu đưa ra lựa chọn “có muốn về nhà không”, nhưng đến khi Trang Nam rửa mặt vệ sinh xong xuôi đi ra, cháo trắng và thức ăn kèm bày sẵn trên bàn đã chứng minh rằng chủ nhà chuẩn bị trước bữa sáng ngay từ khi anh còn chưa tỉnh.

Trang Nam như vậy, có thể là, đầu bảng?

Căn phòng rất ấm áp, thoang thoảng mùi thơm nhẹ cùng với mùi thức ăn còn sót lại. Trang Nam rất muốn được ở lại thêm, nhưng nghĩ lại thì chắc hẳn cậu hàng xóm sẽ không chịu được, anh chỉ đành mặc áo khoác vào, nhận đồ của mình. Sau đó, anh vứt bỏ sự quyết đoán lạnh lùng trên bàn đàm phán, nói bằng thái độ ôn hòa lịch sự: “Lâm Ôn.”

Bao nhiêu tuổi rồi, ra ngoài mà còn quên mang chìa khóa?

Cậu sống một mình từ lâu, hội chứng sợ xã hội càng lúc càng nghiêm trọng, nếu như tủ lạnh vẫn còn thức ăn thì cậu tuyệt đối không bước ra ngoài một bức, trừ khi nào đi bỏ rác.

Sống một mình, không thích ra ngoài, sợ giao tiếp.

Vậy anh Trang có giận không?

.

“Nhìn cũng thấy thành thật mà, chăm chỉ nhỉ, bao nhiêu tuổi rồi mà không có bạn gái.”

Đây là lần đầu tiên cậu gặp được một người chu đáo như vậy, anh thậm chí không nhìn cậu bằng ánh mắt kì lạ trước tính cách quái dị này. Chờ khi đèn lại tắt lần nữa, cậu mới thì thầm lời chúc ngủ ngon, rồi đóng cửa lại.

Lâm Ôn không nén được lòng trắc ẩn trào dâng. Đúng vậy, vì công việc đó nên chắc Trang Nam rất khổ tâm, cũng không thể có bạn bè chân thành nào được.

Đây là lần đầu tiên cậu gặp được một người chu đáo như vậy, anh thậm chí không nhìn cậu bằng ánh mắt kì lạ trước tính cách quái dị này. Chờ khi đèn lại tắt lần nữa, cậu mới thì thầm lời chúc ngủ ngon, rồi đóng cửa lại.

Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.Phần 4

.

Lâm Ôn giống hệt một chú sóc nhỏ đang ôm cái đuôi của mình hết sức cẩn thận, đứng trên cành cây mảnh mai lắc lư trong gió, tràn đầy cảnh giác với tất cả động tĩnh xung quanh. Cứ như chỉ cần một âm thanh nào vang lên là cậu sẽ giật mình xù lông, ngã thẳng xuống dưới.

Phần 3

Tác giả: Thanh Đoan

.

Đây là lần đầu tiên cậu gặp được một người chu đáo như vậy, anh thậm chí không nhìn cậu bằng ánh mắt kì lạ trước tính cách quái dị này. Chờ khi đèn lại tắt lần nữa, cậu mới thì thầm lời chúc ngủ ngon, rồi đóng cửa lại.

Trang Nam như vậy, có thể là, đầu bảng?

Trừ buổi sáng ngày hôm đó, Trang Nam chưa từng nhận được đãi ngộ “Lâm Ôn chủ động nói chuyện”. Anh mừng rỡ đáp: “Đi làm thì lúc nào cũng mệt.”

Cũng may là Trang Nam nhanh chóng nói tiếp: “Nhưng đúng là dạo này tôi mệt quá rồi, chờ công việc đợt này kết thúc, tôi sẽ tranh thủ thời gian để nghỉ ngơi. Cảm ơn cậu, cậu Lâm.”

“Cậu nhận đi.”

Vậy nên anh lùi về sau hai bước, tạo thành không gian trống trải, đồng thời giữ cho cửa thang máy mở ra. Trước khi đi, anh cười với cái chóp nón nhọn nhọn xù lông của Lâm Ôn: “Tạm biệt.”

~*~

Đây là lần đầu tiên cậu gặp được một người chu đáo như vậy, anh thậm chí không nhìn cậu bằng ánh mắt kì lạ trước tính cách quái dị này. Chờ khi đèn lại tắt lần nữa, cậu mới thì thầm lời chúc ngủ ngon, rồi đóng cửa lại.

Tay nghề nấu ăn của cậu hàng xóm hơn xa mong đợi của Trang Nam. Đến khi anh được ăn thì cháo đã nguội vừa miệng, đậu hũ và cải muối cũng ngon, trứng chiên vàng ươm nằm trong chiếc đĩa trắng trông như một mặt trởi nhỏ vừa lên.

.

Trang Nam lại ngồi dựa vào cánh cửa giống như lần đầu tiên được cậu kéo về nhà. Thân hình cao lớn trông như ngọn núi nhỏ sắp đổ, hàng chân mày nhíu chặt, đôi mắt nhắm lại, mặt đỏ bừng không bình thường, hơi thở cũng không được đều.

.

“Tay chân với cổ cứ rụt vào, mà không thấy đi làm gì cả, có khi nào là ăn trộm không?”

Trang Nam đang khoanh tay đứng dựa vào trước cửa nhà cậu. Trời ngày càng lạnh, anh cũng đã quấn khoăng quàng cổ rồi, trông như vừa đi làm về. Nét mặt anh vẫn còn vẻ mệt mỏi, đôi chân dài bắt chéo vào nhau, nửa gương mặt hướng về phía Lâm Ôn có đường nét rất dịu dàng, trông như bức tượng điêu khắc. Nghe thấy tiếng bước chân, anh quay lại. Ánh sáng rọi lên gương mặt anh, chiếu vào đáy mắt, sau cùng biến thành một nụ cười rực rỡ chói lóa: “Cậu Lâm, tôi còn tưởng cậu không có nhà.”

Mà hình như chưa bao giờ thấy anh Trang tức giận.

.

“…Anh Trang, anh đi, ra phòng ăn trước, chờ một chút.”

Khoan đã.

Nhưng mỗi lần được gặp cậu hàng xóm, anh lại nhớ đến cháo và trứng chiên của ngày hôm đó. Trái tim như bị đóng băng nay gặp ánh mặt trời, hòa tan một phần lại  một phần.

Hay là chờ viết xong thì không đăng lên, chỉ tặng cho anh Trang một bản làm quà?

Đây là lần đầu tiên Lâm Ôn kể chuyện cho người khác, cậu im lặng một lát rồi nói tiếp: “Ba mẹ tôi…có chút tài sản, cậu của tôi…nhận nuôi tôi, nhưng toàn dùng…số tiền…ba mẹ…để lại cho tôi.”

Lâm Ôn xác định thời gian nộp bản thảo với biên tập xong thì thấy cũng đã muộn lắm rồi. Cậu bất chợt nhớ đến Trang Nam ở đối diện. Người làm nghề như anh chắc là buổi tối ra ngoài, đến đêm khuya mới về nhà? Người làm nghề này chắc là từng có một quá khứ mà ít người biết đến? Cậu còn chưa có linh cảm gì về nhân vật chính cho cuốn sách tiếp theo, hay là… thử đào sâu vào những người làm nghề như Trang Nam xem sao?

“Đừng căng thẳng.” Anh cúi người xuống, muốn cho Lâm Ôn nhìn vào mắt mình, rồi nói bằng giọng thành khẩn: “Ngày hôm đó rất lạnh, coi như cậu đã cứu mạng tôi rồi, tôi muốn chân thành cảm ơn cậu.”

Trang Nam đang khoanh tay đứng dựa vào trước cửa nhà cậu. Trời ngày càng lạnh, anh cũng đã quấn khoăng quàng cổ rồi, trông như vừa đi làm về. Nét mặt anh vẫn còn vẻ mệt mỏi, đôi chân dài bắt chéo vào nhau, nửa gương mặt hướng về phía Lâm Ôn có đường nét rất dịu dàng, trông như bức tượng điêu khắc. Nghe thấy tiếng bước chân, anh quay lại. Ánh sáng rọi lên gương mặt anh, chiếu vào đáy mắt, sau cùng biến thành một nụ cười rực rỡ chói lóa: “Cậu Lâm, tôi còn tưởng cậu không có nhà.”

Phần 13

Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.

.

.

Lâm Ôn lắc đầu thật chậm, nhưng từ chối nói chuyện.

.

Lâm Ôn lắc đầu thật chậm, nhưng từ chối nói chuyện.

“Trời ơi, thanh niên gì mà cả mấy tháng không thấy ra khỏi cửa, chẳng biết ở trong nhà làm cái gì…”

Tuy cậu đưa ra lựa chọn “có muốn về nhà không”, nhưng đến khi Trang Nam rửa mặt vệ sinh xong xuôi đi ra, cháo trắng và thức ăn kèm bày sẵn trên bàn đã chứng minh rằng chủ nhà chuẩn bị trước bữa sáng ngay từ khi anh còn chưa tỉnh.

Một phần kí ức còn sót lại hiện lên. Đêm qua cô thư kí đưa anh về đến hầm gửi xe bên dưới thì sáp lại đòi hôn, còn muốn vượt quá giới hạn. Anh đẩy cô ta ra kịp thời, mắng cho một trận rồi vội vàng chạy lên nhà. Chút sức lực cuối cùng đã bị dùng hết, mãi đến khi đứng trước cửa nhà, anh mới phát hiện ra mình bỏ chìa khóa nhà ở dưới xe.

Tuy cậu đưa ra lựa chọn “có muốn về nhà không”, nhưng đến khi Trang Nam rửa mặt vệ sinh xong xuôi đi ra, cháo trắng và thức ăn kèm bày sẵn trên bàn đã chứng minh rằng chủ nhà chuẩn bị trước bữa sáng ngay từ khi anh còn chưa tỉnh.

.

Trang Nam đang khoanh tay đứng dựa vào trước cửa nhà cậu. Trời ngày càng lạnh, anh cũng đã quấn khoăng quàng cổ rồi, trông như vừa đi làm về. Nét mặt anh vẫn còn vẻ mệt mỏi, đôi chân dài bắt chéo vào nhau, nửa gương mặt hướng về phía Lâm Ôn có đường nét rất dịu dàng, trông như bức tượng điêu khắc. Nghe thấy tiếng bước chân, anh quay lại. Ánh sáng rọi lên gương mặt anh, chiếu vào đáy mắt, sau cùng biến thành một nụ cười rực rỡ chói lóa: “Cậu Lâm, tôi còn tưởng cậu không có nhà.”

Vậy anh Trang có giận không?

Lâm Ôn quyết không ngẩng lên, từ đầu đến cuối vẫn tránh ánh mắt anh. Cơ thể cậu gồng cứng.

“Có khi nào tâm lý biến thái không, trên tivi hay chiếu cái loại sát nhân hàng loạt ấy…”

Cậu sống một mình từ lâu, hội chứng sợ xã hội càng lúc càng nghiêm trọng, nếu như tủ lạnh vẫn còn thức ăn thì cậu tuyệt đối không bước ra ngoài một bức, trừ khi nào đi bỏ rác.

Lần này khác với lần say rượu trước, Trang Nam đang ngủ không được yên ổn thì bị cậu đánh thức, mơ màng hé mắt ra. Dưới hàng mi dài là đôi mắt đen thẳm sáng rực, dù ngã bệnh làm anh có vẻ yếu ớt đi, nhưng ánh mắt nhìn lên ấy vẫn tràn ngập khí thế, vừa cảnh giác vừa lạnh lùng.

.

7.

Cậu sống một mình từ lâu, hội chứng sợ xã hội càng lúc càng nghiêm trọng, nếu như tủ lạnh vẫn còn thức ăn thì cậu tuyệt đối không bước ra ngoài một bức, trừ khi nào đi bỏ rác.

“…Kêu mấy đứa nhỏ ở nhà tránh xa nó ra.”

Sống một mình, không thích ra ngoài, sợ giao tiếp.

Trang Nam đang khoanh tay đứng dựa vào trước cửa nhà cậu. Trời ngày càng lạnh, anh cũng đã quấn khoăng quàng cổ rồi, trông như vừa đi làm về. Nét mặt anh vẫn còn vẻ mệt mỏi, đôi chân dài bắt chéo vào nhau, nửa gương mặt hướng về phía Lâm Ôn có đường nét rất dịu dàng, trông như bức tượng điêu khắc. Nghe thấy tiếng bước chân, anh quay lại. Ánh sáng rọi lên gương mặt anh, chiếu vào đáy mắt, sau cùng biến thành một nụ cười rực rỡ chói lóa: “Cậu Lâm, tôi còn tưởng cậu không có nhà.”

Trang Nam ngã bệnh.

Phần 14

Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.

Một nhân vật đang dần hình thành dưới ngòi bút của Lâm Ôn: anh bồi hồi giữa thành phố đang chìm trong bóng đêm, anh lang thang giữa thành phố như một bóng ma xinh đẹp, anh phải làm một công việc đặc biệt khó nói, nhưng anh cũng như bao người bình thường khác, yêu nghề kính nghiệp, thái độ lịch thiệp…

Trang Nam đang khoanh tay đứng dựa vào trước cửa nhà cậu. Trời ngày càng lạnh, anh cũng đã quấn khoăng quàng cổ rồi, trông như vừa đi làm về. Nét mặt anh vẫn còn vẻ mệt mỏi, đôi chân dài bắt chéo vào nhau, nửa gương mặt hướng về phía Lâm Ôn có đường nét rất dịu dàng, trông như bức tượng điêu khắc. Nghe thấy tiếng bước chân, anh quay lại. Ánh sáng rọi lên gương mặt anh, chiếu vào đáy mắt, sau cùng biến thành một nụ cười rực rỡ chói lóa: “Cậu Lâm, tôi còn tưởng cậu không có nhà.”

Tác giả: Thanh Đoan

Lâm Ôn lắc đầu thật chậm, nhưng từ chối nói chuyện.

4.

Trang Nam vội vàng an ủi cậu: “Tối qua đã làm phiền cậu, rất cảm ơn cậu đã giúp tôi. À, đồ ăn cậu nấu rất ngon.”

Trang Nam cởi áo khoác ra, hoàn toàn không xem mình là người ngoài, mà ngược lại giống chủ nhà hơn, đi rót nước cho cậu.

Chàng sóc hướng nội ngại ngùng vậy mà không hề có vẻ u ám tối tăm. Cậu giống như mùi hương của chiếc giường hôm ấy, ấm áp dịu dàng.

24.

Khoan đã.

7.

.

Lâm Ôn cười gượng, nhưng vẫn lo âu: “Vừa rồi anh…anh còn chưa biết gì cả, mà tại sao…”

“Cậu nhận đi.”

Lâm Ôn quyết không ngẩng lên, từ đầu đến cuối vẫn tránh ánh mắt anh. Cơ thể cậu gồng cứng.

.

Tác giả: Thanh Đoan

Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.

Nhưng mỗi lần được gặp cậu hàng xóm, anh lại nhớ đến cháo và trứng chiên của ngày hôm đó. Trái tim như bị đóng băng nay gặp ánh mặt trời, hòa tan một phần lại  một phần.

Căn phòng rất ấm áp, thoang thoảng mùi thơm nhẹ cùng với mùi thức ăn còn sót lại. Trang Nam rất muốn được ở lại thêm, nhưng nghĩ lại thì chắc hẳn cậu hàng xóm sẽ không chịu được, anh chỉ đành mặc áo khoác vào, nhận đồ của mình. Sau đó, anh vứt bỏ sự quyết đoán lạnh lùng trên bàn đàm phán, nói bằng thái độ ôn hòa lịch sự: “Lâm Ôn.”

Lâm Ôn giống hệt một chú sóc nhỏ đang ôm cái đuôi của mình hết sức cẩn thận, đứng trên cành cây mảnh mai lắc lư trong gió, tràn đầy cảnh giác với tất cả động tĩnh xung quanh. Cứ như chỉ cần một âm thanh nào vang lên là cậu sẽ giật mình xù lông, ngã thẳng xuống dưới.

Cánh cửa đằng sau đóng lại, gió rét mùa đông ngoài hành lang lập tức ùa đến.

Trái tim bị treo cao cuối cùng cũng trở về chốn cũ. Lâm Ôn thở hắt ra một hơi dài, nắm chặt túi đồ trong tay, gật đầu lia lịa. Cậu không dám để cho Trang Nam phát hiện sự bất thường của mình, chỉ có thể nhìn chằm chằm vào thang máy. Khi cửa thang máy vừa mở ra, cậu không chờ Trang Nam nói tiếp đã nhanh chóng vọt ra.

4.

Tác giả: Thanh Đoan

Thế là Lâm Ôn lại càng sợ giao lưu với người khác. Những nơi đông người trở thành địa ngục với cậu. Dù có mặc bao nhiêu lớp áo cậu cũng vẫn có cảm giác như bị lột sạch ra ném vào dưới ánh đèn. Thậm chí biên tập ngày xưa thường gọi điện trao đổi với cậu cũng không thể không chuyển sang nhắn tin.

Phần 3

Lâm Ôn dốc hết sức lực kéo anh lên giường. Dưới ánh đèn dìu dịu, đường nét gương mặt sắc sảo của Trang Nam càng nổi bật, trông như được điêu khắc từ cẩm thạch. Vì được nằm lên giường mềm mại, chân mày cau chặt của anh từ từ giãn ra.

Tình cảnh giống hệt ngày hai người vừa gặp nhau.

Vậy là khi lại gặp nhau ở thang máy, nghe thấy lời chào hỏi ôn hòa của Trang Nam, Lâm Ôn kéo tay áo, cổ họng như bị một thứ vô danh nào đó chặn lại. Miệng cậu khép khép mở mở vài lần, mãi mới tích đủ can đảm để trả lời bằng giọng lí nhí như muỗi kêu: “…Chào, chào anh, anh Trang.”

“Đừng căng thẳng.” Anh cúi người xuống, muốn cho Lâm Ôn nhìn vào mắt mình, rồi nói bằng giọng thành khẩn: “Ngày hôm đó rất lạnh, coi như cậu đã cứu mạng tôi rồi, tôi muốn chân thành cảm ơn cậu.”

Tuy cậu đưa ra lựa chọn “có muốn về nhà không”, nhưng đến khi Trang Nam rửa mặt vệ sinh xong xuôi đi ra, cháo trắng và thức ăn kèm bày sẵn trên bàn đã chứng minh rằng chủ nhà chuẩn bị trước bữa sáng ngay từ khi anh còn chưa tỉnh.

Trang Nam như vậy, có thể là, đầu bảng?

Tác giả: Thanh Đoan

4.

.

Tác giả: Thanh Đoan

Anh không mở mắt ra, tay chân duỗi dài thoải mái trên giường. Phòng rất ấm, giường rất mềm làm người nằm chỉ muốn vùi mình vào trong. Chăn dày nhẹ như bông trên người, làm anh thoải mái muốn làm biếng. Trong không khí có một mùi hương hòa quyện của sữa tắm và dầu gội đầu thoang thoảng như có như không.

“Trời ơi, thanh niên gì mà cả mấy tháng không thấy ra khỏi cửa, chẳng biết ở trong nhà làm cái gì…”

Cậu cắn môi im lặng thật lâu, rồi đưa ly nước ra. Nhìn Trang Nam uống cạn nước với sắc môi trắng bệch, cậu hạ quyết tâm: “Anh Trang…tôi…tôi đưa anh đi bệnh viện vậy.”

Trang Nam như vậy, có thể là, đầu bảng?

Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.

Mà hình như chưa bao giờ thấy anh Trang tức giận.

12.

Trang Nam vội vàng an ủi cậu: “Tối qua đã làm phiền cậu, rất cảm ơn cậu đã giúp tôi. À, đồ ăn cậu nấu rất ngon.”

Phần 3

4.

Bao nhiêu tuổi rồi, ra ngoài mà còn quên mang chìa khóa?

Khoan đã.

Ừm, không được kì thị người khác, nghề nghiệp không phân cao thấp, con người không chia sang hèn.

Cánh cửa đằng sau đóng lại, gió rét mùa đông ngoài hành lang lập tức ùa đến.

Trang Nam như vậy, có thể là, đầu bảng?

Từ sau lần đầu tiên Lâm Ôn đáp lời về sau, cứ mỗi khi gặp nhau, Trang Nam sẽ chủ động chào hỏi trước rồi bỏ tay vào túi đứng yên tại chỗ, chờ cậu đáp lại mình bằng giọng lí nhí. Tiếp đó, anh sẽ mỉm cười nói chúc ngủ ngon, rồi mới rời đi. Về cơ bản, hai người chỉ gặp nhau vào buổi tối.Mặc dù Lâm Ôn thường không muốn lên tiếng, nhưng Trang Nam lại luôn kiên nhẫn chờ cậu trả lời.

Bao nhiêu tuổi rồi, ra ngoài mà còn quên mang chìa khóa?

Sống một mình, không thích ra ngoài, sợ giao tiếp.

Vậy nên anh lùi về sau hai bước, tạo thành không gian trống trải, đồng thời giữ cho cửa thang máy mở ra. Trước khi đi, anh cười với cái chóp nón nhọn nhọn xù lông của Lâm Ôn: “Tạm biệt.”

Lâm Ôn có một bút danh khá nổi tiếng trên mạng. Cậu cũng nhận vẽ một vài thứ đơn giản, còn là game thủ đánh thay của một game nổi tiếng. Cậu muốn nuôi sống bản thân thì không thành vấn đề. Khả năng viết của cậu hình như là năng khiếu di truyền từ cha mẹ, con đường cậu đi rất thuận lợi. Để dành tiền trong vài năm, cậu mới mua một căn hộ trong khu này.

Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.

Căn phòng rất ấm áp, thoang thoảng mùi thơm nhẹ cùng với mùi thức ăn còn sót lại. Trang Nam rất muốn được ở lại thêm, nhưng nghĩ lại thì chắc hẳn cậu hàng xóm sẽ không chịu được, anh chỉ đành mặc áo khoác vào, nhận đồ của mình. Sau đó, anh vứt bỏ sự quyết đoán lạnh lùng trên bàn đàm phán, nói bằng thái độ ôn hòa lịch sự: “Lâm Ôn.”

Bao nhiêu tuổi rồi, ra ngoài mà còn quên mang chìa khóa?

Sống một mình, không thích ra ngoài, sợ giao tiếp.

mình còn có biên tập nhớ đến, còn anh Trang thì sao?

Bao nhiêu tuổi rồi, ra ngoài mà còn quên mang chìa khóa?

Lâm Ôn không biết nên trả lời thế nào. Không phải cậu không muốn giao lưu với người ta, mà là cậu sợ hãi.

“Cậu nhận đi.”

Anh Trang có thấy mình nhiều chuyện không?

Dịch: Mặc Thủy

Tác giả: Thanh ĐoanLâm Ôn nhẹ nhàng kéo vành nón xuống thấp, mượn động tác này để nhìn lén gưng mặt tuấn tú của Trang Nam. Thì ra anh Trang cũng là cấp lãnh đạo đó? Vậy tại sao phải mệt mỏi như vậy? Lẽ nào anh Trang có người thân hay bạn bè nào mắc bệnh nặng…Trừ buổi sáng ngày hôm đó, Trang Nam chưa từng nhận được đãi ngộ “Lâm Ôn chủ động nói chuyện”. Anh mừng rỡ đáp: “Đi làm thì lúc nào cũng mệt.”“…Kêu mấy đứa nhỏ ở nhà tránh xa nó ra.”.Lâm Ôn lắc đầu thật chậm, nhưng từ chối nói chuyện.“Cậu nhận đi.”Cậu sống một mình từ lâu, hội chứng sợ xã hội càng lúc càng nghiêm trọng, nếu như tủ lạnh vẫn còn thức ăn thì cậu tuyệt đối không bước ra ngoài một bức, trừ khi nào đi bỏ rác.Nhưng mỗi lần được gặp cậu hàng xóm, anh lại nhớ đến cháo và trứng chiên của ngày hôm đó. Trái tim như bị đóng băng nay gặp ánh mặt trời, hòa tan một phần lại  một phần.Hình như thành phố A càng lúc càng lạnh. Người đi làm đi học bận rộn nhất trong thành phố chỉ mong đến ngày nghỉ. Tết là một dịp đáng vui mừng, cả nhà đoàn tụ, tiếng cười nói khắp chốn.Sau đó, anh lại bổ sung thêm: “Chúc ngủ ngon.”7.Căn phòng rất ấm áp, thoang thoảng mùi thơm nhẹ cùng với mùi thức ăn còn sót lại. Trang Nam rất muốn được ở lại thêm, nhưng nghĩ lại thì chắc hẳn cậu hàng xóm sẽ không chịu được, anh chỉ đành mặc áo khoác vào, nhận đồ của mình. Sau đó, anh vứt bỏ sự quyết đoán lạnh lùng trên bàn đàm phán, nói bằng thái độ ôn hòa lịch sự: “Lâm Ôn.”Bao nhiêu tuổi rồi, ra ngoài mà còn quên mang chìa khóa?Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.“Tính tình kì cục lắm.”Khoan đã.Cánh cửa đằng sau đóng lại, gió rét mùa đông ngoài hành lang lập tức ùa đến.“Nhìn cũng thấy thành thật mà, chăm chỉ nhỉ, bao nhiêu tuổi rồi mà không có bạn gái.”Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.Phần 7

Một phần kí ức còn sót lại hiện lên. Đêm qua cô thư kí đưa anh về đến hầm gửi xe bên dưới thì sáp lại đòi hôn, còn muốn vượt quá giới hạn. Anh đẩy cô ta ra kịp thời, mắng cho một trận rồi vội vàng chạy lên nhà. Chút sức lực cuối cùng đã bị dùng hết, mãi đến khi đứng trước cửa nhà, anh mới phát hiện ra mình bỏ chìa khóa nhà ở dưới xe.

Trang Nam đang khoanh tay đứng dựa vào trước cửa nhà cậu. Trời ngày càng lạnh, anh cũng đã quấn khoăng quàng cổ rồi, trông như vừa đi làm về. Nét mặt anh vẫn còn vẻ mệt mỏi, đôi chân dài bắt chéo vào nhau, nửa gương mặt hướng về phía Lâm Ôn có đường nét rất dịu dàng, trông như bức tượng điêu khắc. Nghe thấy tiếng bước chân, anh quay lại. Ánh sáng rọi lên gương mặt anh, chiếu vào đáy mắt, sau cùng biến thành một nụ cười rực rỡ chói lóa: “Cậu Lâm, tôi còn tưởng cậu không có nhà.”

Tác giả: Thanh Đoan

Giọng nói khàn khàn nghèn nghẹt, so với bình thường thì có vẻ…gợi cảm hơn.

.

Căn phòng rất ấm áp, thoang thoảng mùi thơm nhẹ cùng với mùi thức ăn còn sót lại. Trang Nam rất muốn được ở lại thêm, nhưng nghĩ lại thì chắc hẳn cậu hàng xóm sẽ không chịu được, anh chỉ đành mặc áo khoác vào, nhận đồ của mình. Sau đó, anh vứt bỏ sự quyết đoán lạnh lùng trên bàn đàm phán, nói bằng thái độ ôn hòa lịch sự: “Lâm Ôn.”

Cậu sống một mình từ lâu, hội chứng sợ xã hội càng lúc càng nghiêm trọng, nếu như tủ lạnh vẫn còn thức ăn thì cậu tuyệt đối không bước ra ngoài một bức, trừ khi nào đi bỏ rác.

“Nhìn cũng thấy thành thật mà, chăm chỉ nhỉ, bao nhiêu tuổi rồi mà không có bạn gái.”

Tình cảnh giống hệt ngày hai người vừa gặp nhau.

Khoan đã.

Lâm Ôn quyết không ngẩng lên, từ đầu đến cuối vẫn tránh ánh mắt anh. Cơ thể cậu gồng cứng.

Cậu cứ viết rồi viết, bất giác liên tưởng đến gương mặt của Trang Nam, lại nhớ đến lời chúc ngủ ngon ôn hòa mỗi lần tình cờ gặp nhau.

Anh không mở mắt ra, tay chân duỗi dài thoải mái trên giường. Phòng rất ấm, giường rất mềm làm người nằm chỉ muốn vùi mình vào trong. Chăn dày nhẹ như bông trên người, làm anh thoải mái muốn làm biếng. Trong không khí có một mùi hương hòa quyện của sữa tắm và dầu gội đầu thoang thoảng như có như không.

Lâm Ôn bị nhìn như vậy liền vô thức lùi về sau hai bước.

Tuy cậu đưa ra lựa chọn “có muốn về nhà không”, nhưng đến khi Trang Nam rửa mặt vệ sinh xong xuôi đi ra, cháo trắng và thức ăn kèm bày sẵn trên bàn đã chứng minh rằng chủ nhà chuẩn bị trước bữa sáng ngay từ khi anh còn chưa tỉnh.

Thì ra anh Trang cũng là cấp lãnh đạo đó? Vậy tại sao phải mệt mỏi như vậy? Lẽ nào anh Trang có người thân hay bạn bè nào mắc bệnh nặng…

Đây là lần đầu tiên cậu gặp được một người chu đáo như vậy, anh thậm chí không nhìn cậu bằng ánh mắt kì lạ trước tính cách quái dị này. Chờ khi đèn lại tắt lần nữa, cậu mới thì thầm lời chúc ngủ ngon, rồi đóng cửa lại.

“Nhìn cũng thấy thành thật mà, chăm chỉ nhỉ, bao nhiêu tuổi rồi mà không có bạn gái.”

~*~

“Tay chân với cổ cứ rụt vào, mà không thấy đi làm gì cả, có khi nào là ăn trộm không?”

Lần này khác với lần say rượu trước, Trang Nam đang ngủ không được yên ổn thì bị cậu đánh thức, mơ màng hé mắt ra. Dưới hàng mi dài là đôi mắt đen thẳm sáng rực, dù ngã bệnh làm anh có vẻ yếu ớt đi, nhưng ánh mắt nhìn lên ấy vẫn tràn ngập khí thế, vừa cảnh giác vừa lạnh lùng.

Dịch: Mặc Thủy

Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.

Phần 3

Phần 3

Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.

Lâm Ôn nộp bản thảo xong, xuống nhà nhận hàng, khi trở lại thì gặp Trang Nam. Đến khi chào hỏi xong, cậu mới giật mình nhận ra dù Trang Nam mới dọn đến đây vài tháng, nhưng số lần cậu mở miệng phải nhiều hơn cả nửa năm trước cộng lại.

Đèn hành lang lại tối đi, anh vỗ vỗ tay, đứng lúc hoạt động tay chân sắp đông cứng. Anh đưa thứ đang cầm trong tay ra: “Gần đây hơi bận, không mua được bữa sáng rồi, chỉ có thể mời cậu ăn bữa khuya thôi. Cậu có ngại cùng ăn một bữa không?”

Đây là lần đầu tiên cậu gặp được một người chu đáo như vậy, anh thậm chí không nhìn cậu bằng ánh mắt kì lạ trước tính cách quái dị này. Chờ khi đèn lại tắt lần nữa, cậu mới thì thầm lời chúc ngủ ngon, rồi đóng cửa lại.

Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.

Cậu sống một mình từ lâu, hội chứng sợ xã hội càng lúc càng nghiêm trọng, nếu như tủ lạnh vẫn còn thức ăn thì cậu tuyệt đối không bước ra ngoài một bức, trừ khi nào đi bỏ rác.

Cánh cửa đằng sau đóng lại, gió rét mùa đông ngoài hành lang lập tức ùa đến.

Anh không mở mắt ra, tay chân duỗi dài thoải mái trên giường. Phòng rất ấm, giường rất mềm làm người nằm chỉ muốn vùi mình vào trong. Chăn dày nhẹ như bông trên người, làm anh thoải mái muốn làm biếng. Trong không khí có một mùi hương hòa quyện của sữa tắm và dầu gội đầu thoang thoảng như có như không.

Khoan đã.

“…Anh Trang, anh đi, ra phòng ăn trước, chờ một chút.”

Lâm Ôn giống hệt một chú sóc nhỏ đang ôm cái đuôi của mình hết sức cẩn thận, đứng trên cành cây mảnh mai lắc lư trong gió, tràn đầy cảnh giác với tất cả động tĩnh xung quanh. Cứ như chỉ cần một âm thanh nào vang lên là cậu sẽ giật mình xù lông, ngã thẳng xuống dưới.

“Nói chuyện với người ta mà không bao giờ ngẩng đầu lên.”

“Trời ơi, thanh niên gì mà cả mấy tháng không thấy ra khỏi cửa, chẳng biết ở trong nhà làm cái gì…”

Chàng sóc hướng nội ngại ngùng vậy mà không hề có vẻ u ám tối tăm. Cậu giống như mùi hương của chiếc giường hôm ấy, ấm áp dịu dàng.

“Tính tình kì cục lắm.”

Cậu sống một mình từ lâu, hội chứng sợ xã hội càng lúc càng nghiêm trọng, nếu như tủ lạnh vẫn còn thức ăn thì cậu tuyệt đối không bước ra ngoài một bức, trừ khi nào đi bỏ rác.

“Trời ơi, thanh niên gì mà cả mấy tháng không thấy ra khỏi cửa, chẳng biết ở trong nhà làm cái gì…”

Lâm Ôn không kìm được suy nghĩ, mình còn có biên tập nhớ đến, còn anh Trang thì sao?

.

Tuy cậu đưa ra lựa chọn “có muốn về nhà không”, nhưng đến khi Trang Nam rửa mặt vệ sinh xong xuôi đi ra, cháo trắng và thức ăn kèm bày sẵn trên bàn đã chứng minh rằng chủ nhà chuẩn bị trước bữa sáng ngay từ khi anh còn chưa tỉnh.

“Nhìn cũng thấy thành thật mà, chăm chỉ nhỉ, bao nhiêu tuổi rồi mà không có bạn gái.”

Đây là lần đầu tiên cậu gặp được một người chu đáo như vậy, anh thậm chí không nhìn cậu bằng ánh mắt kì lạ trước tính cách quái dị này. Chờ khi đèn lại tắt lần nữa, cậu mới thì thầm lời chúc ngủ ngon, rồi đóng cửa lại.

Bao nhiêu tuổi rồi, ra ngoài mà còn quên mang chìa khóa?

“…Anh Trang, anh đi, ra phòng ăn trước, chờ một chút.”

Tuy cậu đưa ra lựa chọn “có muốn về nhà không”, nhưng đến khi Trang Nam rửa mặt vệ sinh xong xuôi đi ra, cháo trắng và thức ăn kèm bày sẵn trên bàn đã chứng minh rằng chủ nhà chuẩn bị trước bữa sáng ngay từ khi anh còn chưa tỉnh.

Đây là lần đầu tiên cậu gặp được một người chu đáo như vậy, anh thậm chí không nhìn cậu bằng ánh mắt kì lạ trước tính cách quái dị này. Chờ khi đèn lại tắt lần nữa, cậu mới thì thầm lời chúc ngủ ngon, rồi đóng cửa lại.

Trang Nam đang khoanh tay đứng dựa vào trước cửa nhà cậu. Trời ngày càng lạnh, anh cũng đã quấn khoăng quàng cổ rồi, trông như vừa đi làm về. Nét mặt anh vẫn còn vẻ mệt mỏi, đôi chân dài bắt chéo vào nhau, nửa gương mặt hướng về phía Lâm Ôn có đường nét rất dịu dàng, trông như bức tượng điêu khắc. Nghe thấy tiếng bước chân, anh quay lại. Ánh sáng rọi lên gương mặt anh, chiếu vào đáy mắt, sau cùng biến thành một nụ cười rực rỡ chói lóa: “Cậu Lâm, tôi còn tưởng cậu không có nhà.”

Trang Nam như vậy giống trẻ con đang làm nũng.

Hay là chờ viết xong thì không đăng lên, chỉ tặng cho anh Trang một bản làm quà?

Phần 6

Cậu sống một mình từ lâu, hội chứng sợ xã hội càng lúc càng nghiêm trọng, nếu như tủ lạnh vẫn còn thức ăn thì cậu tuyệt đối không bước ra ngoài một bức, trừ khi nào đi bỏ rác.

.

7.

Bao nhiêu tuổi rồi, ra ngoài mà còn quên mang chìa khóa?

Trang Nam đang khoanh tay đứng dựa vào trước cửa nhà cậu. Trời ngày càng lạnh, anh cũng đã quấn khoăng quàng cổ rồi, trông như vừa đi làm về. Nét mặt anh vẫn còn vẻ mệt mỏi, đôi chân dài bắt chéo vào nhau, nửa gương mặt hướng về phía Lâm Ôn có đường nét rất dịu dàng, trông như bức tượng điêu khắc. Nghe thấy tiếng bước chân, anh quay lại. Ánh sáng rọi lên gương mặt anh, chiếu vào đáy mắt, sau cùng biến thành một nụ cười rực rỡ chói lóa: “Cậu Lâm, tôi còn tưởng cậu không có nhà.”

Sống một mình, không thích ra ngoài, sợ giao tiếp.

Vậy là khi lại gặp nhau ở thang máy, nghe thấy lời chào hỏi ôn hòa của Trang Nam, Lâm Ôn kéo tay áo, cổ họng như bị một thứ vô danh nào đó chặn lại. Miệng cậu khép khép mở mở vài lần, mãi mới tích đủ can đảm để trả lời bằng giọng lí nhí như muỗi kêu: “…Chào, chào anh, anh Trang.”

Anh không mở mắt ra, tay chân duỗi dài thoải mái trên giường. Phòng rất ấm, giường rất mềm làm người nằm chỉ muốn vùi mình vào trong. Chăn dày nhẹ như bông trên người, làm anh thoải mái muốn làm biếng. Trong không khí có một mùi hương hòa quyện của sữa tắm và dầu gội đầu thoang thoảng như có như không.

“…Kêu mấy đứa nhỏ ở nhà tránh xa nó ra.”“Cậu nhận đi.”Nhưng mỗi lần được gặp cậu hàng xóm, anh lại nhớ đến cháo và trứng chiên của ngày hôm đó. Trái tim như bị đóng băng nay gặp ánh mặt trời, hòa tan một phần lại  một phần.7.Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.Khoan đã.Phần 6

Trang Nam như vậy, có thể là, đầu bảng?

Trang Nam vội vàng an ủi cậu: “Tối qua đã làm phiền cậu, rất cảm ơn cậu đã giúp tôi. À, đồ ăn cậu nấu rất ngon.”

Cậu sống một mình từ lâu, hội chứng sợ xã hội càng lúc càng nghiêm trọng, nếu như tủ lạnh vẫn còn thức ăn thì cậu tuyệt đối không bước ra ngoài một bức, trừ khi nào đi bỏ rác.

Trang Nam vội vàng an ủi cậu: “Tối qua đã làm phiền cậu, rất cảm ơn cậu đã giúp tôi. À, đồ ăn cậu nấu rất ngon.”

Lâm Ôn lắc đầu thật chậm, nhưng từ chối nói chuyện.

Khoan đã.

Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.Phần 4

Lâm Ôn lắc đầu thật chậm, nhưng từ chối nói chuyện.

Lâm Ôn nhẹ nhàng kéo vành nón xuống thấp, mượn động tác này để nhìn lén gưng mặt tuấn tú của Trang Nam. Thì ra anh Trang cũng là cấp lãnh đạo đó? Vậy tại sao phải mệt mỏi như vậy? Lẽ nào anh Trang có người thân hay bạn bè nào mắc bệnh nặng…

Thang máy đến nơi, kêu một tiếng tinh. Âm thanh còn lớn hơn cả giọng nói của Lâm Ôn, cũng đồng thời đánh tan dũng khí của cậu. Cậu kéo nón xuống, mím chặt môi, định chờ Trang Nam đi rồi mới ra.

Trang Nam như vậy, có thể là, đầu bảng?

“…Anh Trang, anh đi, ra phòng ăn trước, chờ một chút.”

Trái tim bị treo cao cuối cùng cũng trở về chốn cũ. Lâm Ôn thở hắt ra một hơi dài, nắm chặt túi đồ trong tay, gật đầu lia lịa. Cậu không dám để cho Trang Nam phát hiện sự bất thường của mình, chỉ có thể nhìn chằm chằm vào thang máy. Khi cửa thang máy vừa mở ra, cậu không chờ Trang Nam nói tiếp đã nhanh chóng vọt ra.

Khoan đã.

Vậy anh Trang có giận không?

“Cậu nhận đi.”

10.

“Trời ơi, thanh niên gì mà cả mấy tháng không thấy ra khỏi cửa, chẳng biết ở trong nhà làm cái gì…”

“Cậu nhận đi.”

Trang Nam ngã bệnh.

Từ sau lần đầu tiên Lâm Ôn đáp lời về sau, cứ mỗi khi gặp nhau, Trang Nam sẽ chủ động chào hỏi trước rồi bỏ tay vào túi đứng yên tại chỗ, chờ cậu đáp lại mình bằng giọng lí nhí. Tiếp đó, anh sẽ mỉm cười nói chúc ngủ ngon, rồi mới rời đi. Về cơ bản, hai người chỉ gặp nhau vào buổi tối.Mặc dù Lâm Ôn thường không muốn lên tiếng, nhưng Trang Nam lại luôn kiên nhẫn chờ cậu trả lời.

“Nhìn cũng thấy thành thật mà, chăm chỉ nhỉ, bao nhiêu tuổi rồi mà không có bạn gái.”

Khoan đã.

Lâm Ôn lắc đầu thật chậm, nhưng từ chối nói chuyện.

Lâm Ôn giống hệt một chú sóc nhỏ đang ôm cái đuôi của mình hết sức cẩn thận, đứng trên cành cây mảnh mai lắc lư trong gió, tràn đầy cảnh giác với tất cả động tĩnh xung quanh. Cứ như chỉ cần một âm thanh nào vang lên là cậu sẽ giật mình xù lông, ngã thẳng xuống dưới.

Một phần kí ức còn sót lại hiện lên. Đêm qua cô thư kí đưa anh về đến hầm gửi xe bên dưới thì sáp lại đòi hôn, còn muốn vượt quá giới hạn. Anh đẩy cô ta ra kịp thời, mắng cho một trận rồi vội vàng chạy lên nhà. Chút sức lực cuối cùng đã bị dùng hết, mãi đến khi đứng trước cửa nhà, anh mới phát hiện ra mình bỏ chìa khóa nhà ở dưới xe.

Lén lút xem hàng xóm là nguồn cảm hứng, hình như không được lịch sự cho lắm?

Vậy nên anh lùi về sau hai bước, tạo thành không gian trống trải, đồng thời giữ cho cửa thang máy mở ra. Trước khi đi, anh cười với cái chóp nón nhọn nhọn xù lông của Lâm Ôn: “Tạm biệt.”

“Nhìn cũng thấy thành thật mà, chăm chỉ nhỉ, bao nhiêu tuổi rồi mà không có bạn gái.”

Căn phòng rất ấm áp, thoang thoảng mùi thơm nhẹ cùng với mùi thức ăn còn sót lại. Trang Nam rất muốn được ở lại thêm, nhưng nghĩ lại thì chắc hẳn cậu hàng xóm sẽ không chịu được, anh chỉ đành mặc áo khoác vào, nhận đồ của mình. Sau đó, anh vứt bỏ sự quyết đoán lạnh lùng trên bàn đàm phán, nói bằng thái độ ôn hòa lịch sự: “Lâm Ôn.”

Hay là chờ viết xong thì không đăng lên, chỉ tặng cho anh Trang một bản làm quà?

Giọng nói khàn khàn nghèn nghẹt, so với bình thường thì có vẻ…gợi cảm hơn.

Một phần kí ức còn sót lại hiện lên. Đêm qua cô thư kí đưa anh về đến hầm gửi xe bên dưới thì sáp lại đòi hôn, còn muốn vượt quá giới hạn. Anh đẩy cô ta ra kịp thời, mắng cho một trận rồi vội vàng chạy lên nhà. Chút sức lực cuối cùng đã bị dùng hết, mãi đến khi đứng trước cửa nhà, anh mới phát hiện ra mình bỏ chìa khóa nhà ở dưới xe.

Khoan đã.

Cậu sống một mình từ lâu, hội chứng sợ xã hội càng lúc càng nghiêm trọng, nếu như tủ lạnh vẫn còn thức ăn thì cậu tuyệt đối không bước ra ngoài một bức, trừ khi nào đi bỏ rác.

“Đừng căng thẳng.” Anh cúi người xuống, muốn cho Lâm Ôn nhìn vào mắt mình, rồi nói bằng giọng thành khẩn: “Ngày hôm đó rất lạnh, coi như cậu đã cứu mạng tôi rồi, tôi muốn chân thành cảm ơn cậu.”

Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.

Đây là lần đầu tiên cậu gặp được một người chu đáo như vậy, anh thậm chí không nhìn cậu bằng ánh mắt kì lạ trước tính cách quái dị này. Chờ khi đèn lại tắt lần nữa, cậu mới thì thầm lời chúc ngủ ngon, rồi đóng cửa lại.

Một phần kí ức còn sót lại hiện lên. Đêm qua cô thư kí đưa anh về đến hầm gửi xe bên dưới thì sáp lại đòi hôn, còn muốn vượt quá giới hạn. Anh đẩy cô ta ra kịp thời, mắng cho một trận rồi vội vàng chạy lên nhà. Chút sức lực cuối cùng đã bị dùng hết, mãi đến khi đứng trước cửa nhà, anh mới phát hiện ra mình bỏ chìa khóa nhà ở dưới xe.

.

“…Kêu mấy đứa nhỏ ở nhà tránh xa nó ra.”“Cậu nhận đi.”Nhưng mỗi lần được gặp cậu hàng xóm, anh lại nhớ đến cháo và trứng chiên của ngày hôm đó. Trái tim như bị đóng băng nay gặp ánh mặt trời, hòa tan một phần lại  một phần.7.Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.Khoan đã.Phần 6

Sống một mình, không thích ra ngoài, sợ giao tiếp.

Cậu sống một mình từ lâu, hội chứng sợ xã hội càng lúc càng nghiêm trọng, nếu như tủ lạnh vẫn còn thức ăn thì cậu tuyệt đối không bước ra ngoài một bức, trừ khi nào đi bỏ rác.

Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.Phần 4

Trang Nam đang khoanh tay đứng dựa vào trước cửa nhà cậu. Trời ngày càng lạnh, anh cũng đã quấn khoăng quàng cổ rồi, trông như vừa đi làm về. Nét mặt anh vẫn còn vẻ mệt mỏi, đôi chân dài bắt chéo vào nhau, nửa gương mặt hướng về phía Lâm Ôn có đường nét rất dịu dàng, trông như bức tượng điêu khắc. Nghe thấy tiếng bước chân, anh quay lại. Ánh sáng rọi lên gương mặt anh, chiếu vào đáy mắt, sau cùng biến thành một nụ cười rực rỡ chói lóa: “Cậu Lâm, tôi còn tưởng cậu không có nhà.”

Phần 5

“Nhìn cũng thấy thành thật mà, chăm chỉ nhỉ, bao nhiêu tuổi rồi mà không có bạn gái.”

Sau đó, anh lại bổ sung thêm: “Chúc ngủ ngon.”

Khoan đã.

Anh không mở mắt ra, tay chân duỗi dài thoải mái trên giường. Phòng rất ấm, giường rất mềm làm người nằm chỉ muốn vùi mình vào trong. Chăn dày nhẹ như bông trên người, làm anh thoải mái muốn làm biếng. Trong không khí có một mùi hương hòa quyện của sữa tắm và dầu gội đầu thoang thoảng như có như không.

Cậu sống một mình từ lâu, hội chứng sợ xã hội càng lúc càng nghiêm trọng, nếu như tủ lạnh vẫn còn thức ăn thì cậu tuyệt đối không bước ra ngoài một bức, trừ khi nào đi bỏ rác.

4.

Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.Phần 4

Khoan đã.

Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.Phần 4

Bao nhiêu tuổi rồi, ra ngoài mà còn quên mang chìa khóa?

Cậu sống một mình từ lâu, hội chứng sợ xã hội càng lúc càng nghiêm trọng, nếu như tủ lạnh vẫn còn thức ăn thì cậu tuyệt đối không bước ra ngoài một bức, trừ khi nào đi bỏ rác.

Lâm Ôn quyết không ngẩng lên, từ đầu đến cuối vẫn tránh ánh mắt anh. Cơ thể cậu gồng cứng.

Trang Nam vội vàng an ủi cậu: “Tối qua đã làm phiền cậu, rất cảm ơn cậu đã giúp tôi. À, đồ ăn cậu nấu rất ngon.”

Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.

.

10.

Cánh cửa đằng sau đóng lại, gió rét mùa đông ngoài hành lang lập tức ùa đến.

Lâm Ôn quyết không ngẩng lên, từ đầu đến cuối vẫn tránh ánh mắt anh. Cơ thể cậu gồng cứng.

Tay nghề nấu ăn của cậu hàng xóm hơn xa mong đợi của Trang Nam. Đến khi anh được ăn thì cháo đã nguội vừa miệng, đậu hũ và cải muối cũng ngon, trứng chiên vàng ươm nằm trong chiếc đĩa trắng trông như một mặt trởi nhỏ vừa lên.

Lâm Ôn nhẹ nhàng kéo vành nón xuống thấp, mượn động tác này để nhìn lén gưng mặt tuấn tú của Trang Nam. Thì ra anh Trang cũng là cấp lãnh đạo đó? Vậy tại sao phải mệt mỏi như vậy? Lẽ nào anh Trang có người thân hay bạn bè nào mắc bệnh nặng…

Bao nhiêu tuổi rồi, ra ngoài mà còn quên mang chìa khóa?

Tác giả: Thanh Đoan

“Tính tình kì cục lắm.”

.

Hay là chờ viết xong thì không đăng lên, chỉ tặng cho anh Trang một bản làm quà?

Lâm Ôn lắc đầu thật chậm, nhưng từ chối nói chuyện.

Sau đó, anh lại bổ sung thêm: “Chúc ngủ ngon.”

Cậu sống một mình từ lâu, hội chứng sợ xã hội càng lúc càng nghiêm trọng, nếu như tủ lạnh vẫn còn thức ăn thì cậu tuyệt đối không bước ra ngoài một bức, trừ khi nào đi bỏ rác.

Lâm Ôn quyết không ngẩng lên, từ đầu đến cuối vẫn tránh ánh mắt anh. Cơ thể cậu gồng cứng.Tác giả: Thanh ĐoanCậu nói rất chậm. Nếu là vài câu chào hỏi ngắn thì không sao, nhưng nếu phải nói dài sẽ cứ ngắt ra thành nhiều đoạn, lắp bắp ngập ngừng như đứa trẻ vừa học nói.Anh Trang… làm công việc đó, chắc là phải bỏ nhà đi xa, không có bạn bè…“Nhìn cũng thấy thành thật mà, chăm chỉ nhỉ, bao nhiêu tuổi rồi mà không có bạn gái.”Lâm Ôn nhẹ nhàng kéo vành nón xuống thấp, mượn động tác này để nhìn lén gưng mặt tuấn tú của Trang Nam. Thì ra anh Trang cũng là cấp lãnh đạo đó? Vậy tại sao phải mệt mỏi như vậy? Lẽ nào anh Trang có người thân hay bạn bè nào mắc bệnh nặng…Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.Đèn hành lang lại tối đi, anh vỗ vỗ tay, đứng lúc hoạt động tay chân sắp đông cứng. Anh đưa thứ đang cầm trong tay ra: “Gần đây hơi bận, không mua được bữa sáng rồi, chỉ có thể mời cậu ăn bữa khuya thôi. Cậu có ngại cùng ăn một bữa không?”Trừ buổi sáng ngày hôm đó, Trang Nam chưa từng nhận được đãi ngộ “Lâm Ôn chủ động nói chuyện”. Anh mừng rỡ đáp: “Đi làm thì lúc nào cũng mệt.”“Tay chân với cổ cứ rụt vào, mà không thấy đi làm gì cả, có khi nào là ăn trộm không?”Khoan đã.“…Kêu mấy đứa nhỏ ở nhà tránh xa nó ra.”Khoan đã.Trang Nam vội vàng an ủi cậu: “Tối qua đã làm phiền cậu, rất cảm ơn cậu đã giúp tôi. À, đồ ăn cậu nấu rất ngon.”..Lâm Ôn lắc đầu thật chậm, nhưng từ chối nói chuyện.Tuy cậu đưa ra lựa chọn “có muốn về nhà không”, nhưng đến khi Trang Nam rửa mặt vệ sinh xong xuôi đi ra, cháo trắng và thức ăn kèm bày sẵn trên bàn đã chứng minh rằng chủ nhà chuẩn bị trước bữa sáng ngay từ khi anh còn chưa tỉnh.“Cậu nhận đi.”Rất kì lạ đúng không..Lâm Ôn quyết không ngẩng lên, từ đầu đến cuối vẫn tránh ánh mắt anh. Cơ thể cậu gồng cứng.Cậu sống một mình từ lâu, hội chứng sợ xã hội càng lúc càng nghiêm trọng, nếu như tủ lạnh vẫn còn thức ăn thì cậu tuyệt đối không bước ra ngoài một bức, trừ khi nào đi bỏ rác.Sống một mình, không thích ra ngoài, sợ giao tiếp.Trang Nam vội vàng an ủi cậu: “Tối qua đã làm phiền cậu, rất cảm ơn cậu đã giúp tôi. À, đồ ăn cậu nấu rất ngon.”Nhưng mỗi lần được gặp cậu hàng xóm, anh lại nhớ đến cháo và trứng chiên của ngày hôm đó. Trái tim như bị đóng băng nay gặp ánh mặt trời, hòa tan một phần lại  một phần.Phần 6Hình như thành phố A càng lúc càng lạnh. Người đi làm đi học bận rộn nhất trong thành phố chỉ mong đến ngày nghỉ. Tết là một dịp đáng vui mừng, cả nhà đoàn tụ, tiếng cười nói khắp chốn.Khoan đã.Trang Nam như vậy giống trẻ con đang làm nũng.Sau đó, anh lại bổ sung thêm: “Chúc ngủ ngon.”Cánh cửa đằng sau đóng lại, gió rét mùa đông ngoài hành lang lập tức ùa đến.“Ừ, cấp dưới phạm sai lầm, làm công việc bị kéo dài.”Phần 57.Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.Căn phòng rất ấm áp, thoang thoảng mùi thơm nhẹ cùng với mùi thức ăn còn sót lại. Trang Nam rất muốn được ở lại thêm, nhưng nghĩ lại thì chắc hẳn cậu hàng xóm sẽ không chịu được, anh chỉ đành mặc áo khoác vào, nhận đồ của mình. Sau đó, anh vứt bỏ sự quyết đoán lạnh lùng trên bàn đàm phán, nói bằng thái độ ôn hòa lịch sự: “Lâm Ôn.”Tim Lâm Ôn nảy lên một cái. Cậu thầm mắng mình, mà mặt cũng đỏ lên, suýt nữa thì quên mất mình phải làm gì. Cậu lắc đầu nguầy nguậy, đưa nhiệt kế ra: “Anh đo thân nhiệt trước…có khó chịu lắm không? Anh có bạn không? Liên hệ với họ…để đưa anh…đến bệnh viện…khám thử đi.”Bao nhiêu tuổi rồi, ra ngoài mà còn quên mang chìa khóa?Phần 3.Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.Lâm Ôn không biết nên trả lời thế nào. Không phải cậu không muốn giao lưu với người ta, mà là cậu sợ hãi..“Tính tình kì cục lắm.”Khoan đã.Khoan đã.“Nói chuyện với người ta mà không bao giờ ngẩng đầu lên.”Cánh cửa đằng sau đóng lại, gió rét mùa đông ngoài hành lang lập tức ùa đến.Hay là chờ viết xong thì không đăng lên, chỉ tặng cho anh Trang một bản làm quà?“Nhìn cũng thấy thành thật mà, chăm chỉ nhỉ, bao nhiêu tuổi rồi mà không có bạn gái.”Nhưng mỗi lần được gặp cậu hàng xóm, anh lại nhớ đến cháo và trứng chiên của ngày hôm đó. Trái tim như bị đóng băng nay gặp ánh mặt trời, hòa tan một phần lại  một phần.Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.Phần 4Phần 14

Câu nói này làm cho Lâm Ôn nhớ lại trận bệnh của mình năm ngoái. Cậu chỉ có một mình trong nhà, ngủ li bì mất mấy ngày, sau cùng ngất xỉu luôn trong phòng tắm. Cũng may bình thường cậu luôn nộp bản thảo đúng giờ, lần đó biến mất hai ngày nên biên tập phát hiện ra bất thường, đúng lúc đuổi tới mới cứu được cậu.

“Đừng căng thẳng.” Anh cúi người xuống, muốn cho Lâm Ôn nhìn vào mắt mình, rồi nói bằng giọng thành khẩn: “Ngày hôm đó rất lạnh, coi như cậu đã cứu mạng tôi rồi, tôi muốn chân thành cảm ơn cậu.”

Trang Nam đắn đo một lúc mới bước đến trước mặt Lâm Ôn, đưa bữa khuya đã đóng gói mang về sang cho cậu. Cái túi vẫn còn đang nóng.

.

Lâm Ôn lắc đầu thật chậm, nhưng từ chối nói chuyện.“…Anh Trang, anh đi, ra phòng ăn trước, chờ một chút.”Phần 13

24.

“…Anh Trang, anh đi, ra phòng ăn trước, chờ một chút.”

Thế là Lâm Ôn lại càng sợ giao lưu với người khác. Những nơi đông người trở thành địa ngục với cậu. Dù có mặc bao nhiêu lớp áo cậu cũng vẫn có cảm giác như bị lột sạch ra ném vào dưới ánh đèn. Thậm chí biên tập ngày xưa thường gọi điện trao đổi với cậu cũng không thể không chuyển sang nhắn tin.

Khi trở lại trên sô pha, tay chân Lâm Ôn vẫn còn hơi lạnh.

Trang Nam cởi áo khoác ra, hoàn toàn không xem mình là người ngoài, mà ngược lại giống chủ nhà hơn, đi rót nước cho cậu.

“Tính tình kì cục lắm.”

Đã sắp đến tháng 4, thời tiết ấm trở lại. Trang Nam không mặc nhiều, với chiếc sơmi cắt may vừa vặn, trông anh thoải mái và tao nhã.

Khác hẳn vừa rồi.

“Làm cậu sợ à?” Trang Nam ép giọng xuống cho dịu đi, chớp chớp mắt nhìn gương mặt hơi tái của Lâm Ôn: “Xin lỗi, tôi nên kéo gã ra ngoài cầu thang giải quyết.”

Lâm Ôn không nhịn được cười, nhưng rất nhanh lại thôi, cậu bắt đầu lo lắng: “Anh Trang, cảm ơn anh giải vây cho tôi, nhưng mà…anh làm vậy…sẽ gặp phiền toái.”

“Cứ tin tôi.” Trang Nam nháy mắt với cậu: “Chỉ cần tôi chưa phá sản, thì sẽ không có phiền toái nào hết.”

Lâm Ôn cười gượng, nhưng vẫn lo âu: “Vừa rồi anh…anh còn chưa biết gì cả, mà tại sao…”

“…Kêu mấy đứa nhỏ ở nhà tránh xa nó ra.”

“Tôi tin cậu.”

Lời khẳng định kiên quyết làm cho Lâm Ôn sửng sốt, mắt cậu lại đỏ lên. Cậu cúi đầu uống nước để che giấu. Nước ẩm chảy qua môi, vào dạ dày, xua đi cái lạnh bao quanh cơ thể.

Cậu khẽ thở ra, giọng chua chát: “Người đó là… anh họ của tôi.”

Trang Nam nghiêm mặt, tỏ vẻ sẵn sàng lắng nghe.

“…Ba mẹ tôi gặp tai nạn năm tôi 7 tuổi, mất tại chỗ.”

Khoan đã.

Đây là lần đầu tiên Lâm Ôn kể chuyện cho người khác, cậu im lặng một lát rồi nói tiếp: “Ba mẹ tôi…có chút tài sản, cậu của tôi…nhận nuôi tôi, nhưng toàn dùng…số tiền…ba mẹ…để lại cho tôi.”

Lâm Ôn còn nhỏ lại không ai bảo vệ, số tài sản đó bị gia đình người kia nuốt trọn, mà chính cậu cũng không biết gì. Bọn họ thoải mái sử dụng tiền của cha mẹ Lâm Ôn, không hề xấu hổ coi đó là đồ của mình. Từ nhỏ Lâm Ôn chưa từng nhận được cái gì, cậu chỉ mặc quần áo cũ do anh họ bỏ đi, ăn cơm không đủ dinh dưỡng, đi học thì bị anh họ cầm đầu đám bạn đi bắt nạt, về nhà còn bị đánh.

Từ khi ấy cậu đã bắt đầu thấy sợ giao lưu với người khác. Nỗi sợ này đeo bám cậu theo từng năm tháng. Nó như chất độc, tích tụ lâu ngày, ngấm vào trong xương tủy.

“…Anh Trang, anh đi, ra phòng ăn trước, chờ một chút.”

Khi lên đại học, nỗi sợ giao tiếp này càng trở nên nghiêm trọng. Trừ những khi lấy hết can đảm lên lớp, Lâm Ôn luôn chỉ ở trong phòng. Nếu trong ký túc xá có người, cậu lại trốn ra sau màn giuờng.

Khoan đã.

Cho đến một ngày, cậu không còn lên lớp được nữa. Cậu sợ những nơi đông người. Nói chuyện với người khác trở thành một loại tra tấn tàn khốc. Cậu không học hết đại học được, nghỉ luôn đến bây giờ, chỉ biết tìm một nơi để trốn.

Lâm Ôn có một bút danh khá nổi tiếng trên mạng. Cậu cũng nhận vẽ một vài thứ đơn giản, còn là game thủ đánh thay của một game nổi tiếng. Cậu muốn nuôi sống bản thân thì không thành vấn đề. Khả năng viết của cậu hình như là năng khiếu di truyền từ cha mẹ, con đường cậu đi rất thuận lợi. Để dành tiền trong vài năm, cậu mới mua một căn hộ trong khu này.

Nhưng gia đình tham lam kia tiêu sạch hết tài sản của cha mẹ cậu, rồi khẳng định là cậu nợ bọn họ, bèn tính toán từng miếng cơm manh áo từ khi cậu còn nhỏ, mò đến đòi nợ.

Lâm Ôn sống vất vả khổ sở, nhẫn nhục chịu đựng. Không phải cậu chưa từng nghĩ đến việc đòi lại công bằng, nhưng nỗi sợ giao lưu đã ăn sâu vào xương tủy.

Cậu lí nhí nói, nước mắt trong veo đọng lại, nhưng cứ vương mãi trên hốc mắt không chịu rơi xuống.

Trang Nam đau lòng.

Anh bước lại gần, cúi người xuống, ôm hờ lấy Lâm Ôn, vừa vỗ lưng cậu an ủi vừa nói rất khẽ: “Lâm Ôn, sẽ không còn ai dám làm cậu buồn nữa.”

Cánh cửa đằng sau đóng lại, gió rét mùa đông ngoài hành lang lập tức ùa đến.

Lén lút xem hàng xóm là nguồn cảm hứng, hình như không được lịch sự cho lắm?

Chàng sóc hướng nội ngại ngùng vậy mà không hề có vẻ u ám tối tăm. Cậu giống như mùi hương của chiếc giường hôm ấy, ấm áp dịu dàng.“…Kêu mấy đứa nhỏ ở nhà tránh xa nó ra.”“Nhìn cũng thấy thành thật mà, chăm chỉ nhỉ, bao nhiêu tuổi rồi mà không có bạn gái.”Bao nhiêu tuổi rồi, ra ngoài mà còn quên mang chìa khóa?Sống một mình, không thích ra ngoài, sợ giao tiếp.“…Kêu mấy đứa nhỏ ở nhà tránh xa nó ra.”.Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.“…Kêu mấy đứa nhỏ ở nhà tránh xa nó ra.”Trang Nam đang khoanh tay đứng dựa vào trước cửa nhà cậu. Trời ngày càng lạnh, anh cũng đã quấn khoăng quàng cổ rồi, trông như vừa đi làm về. Nét mặt anh vẫn còn vẻ mệt mỏi, đôi chân dài bắt chéo vào nhau, nửa gương mặt hướng về phía Lâm Ôn có đường nét rất dịu dàng, trông như bức tượng điêu khắc. Nghe thấy tiếng bước chân, anh quay lại. Ánh sáng rọi lên gương mặt anh, chiếu vào đáy mắt, sau cùng biến thành một nụ cười rực rỡ chói lóa: “Cậu Lâm, tôi còn tưởng cậu không có nhà.”

“…Anh Trang, anh đi, ra phòng ăn trước, chờ một chút.”

Tay nghề nấu ăn của cậu hàng xóm hơn xa mong đợi của Trang Nam. Đến khi anh được ăn thì cháo đã nguội vừa miệng, đậu hũ và cải muối cũng ngon, trứng chiên vàng ươm nằm trong chiếc đĩa trắng trông như một mặt trởi nhỏ vừa lên.

Khoan đã.

Thật không ngờ chỉ mới hai tháng trôi qua, khung cảnh quen thuộc này lại xuất hiện.

Đã sắp đến tháng 4, thời tiết ấm trở lại. Trang Nam không mặc nhiều, với chiếc sơmi cắt may vừa vặn, trông anh thoải mái và tao nhã.

Lén lút xem hàng xóm là nguồn cảm hứng, hình như không được lịch sự cho lắm?

.

Chàng sóc hướng nội ngại ngùng vậy mà không hề có vẻ u ám tối tăm. Cậu giống như mùi hương của chiếc giường hôm ấy, ấm áp dịu dàng..Phần 5Đây là lần đầu tiên cậu gặp được một người chu đáo như vậy, anh thậm chí không nhìn cậu bằng ánh mắt kì lạ trước tính cách quái dị này. Chờ khi đèn lại tắt lần nữa, cậu mới thì thầm lời chúc ngủ ngon, rồi đóng cửa lại.“Nhìn cũng thấy thành thật mà, chăm chỉ nhỉ, bao nhiêu tuổi rồi mà không có bạn gái.”Sau đó, anh lại bổ sung thêm: “Chúc ngủ ngon.”Lâm Ôn nhẹ nhàng kéo vành nón xuống thấp, mượn động tác này để nhìn lén gưng mặt tuấn tú của Trang Nam. Thì ra anh Trang cũng là cấp lãnh đạo đó? Vậy tại sao phải mệt mỏi như vậy? Lẽ nào anh Trang có người thân hay bạn bè nào mắc bệnh nặng…~*~Tuyết ở thành phố A càng lúc càng dày, tết đã sắp đến.Anh Trang có thấy mình nhiều chuyện không?Tình cảnh giống hệt ngày hai người vừa gặp nhau.

Rất kì lạ đúng không.

Nhưng mỗi lần được gặp cậu hàng xóm, anh lại nhớ đến cháo và trứng chiên của ngày hôm đó. Trái tim như bị đóng băng nay gặp ánh mặt trời, hòa tan một phần lại  một phần.Dịch: Mặc ThủyTuy cậu đưa ra lựa chọn “có muốn về nhà không”, nhưng đến khi Trang Nam rửa mặt vệ sinh xong xuôi đi ra, cháo trắng và thức ăn kèm bày sẵn trên bàn đã chứng minh rằng chủ nhà chuẩn bị trước bữa sáng ngay từ khi anh còn chưa tỉnh.Ừm, không được kì thị người khác, nghề nghiệp không phân cao thấp, con người không chia sang hèn.Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.Câu nói này làm cho Lâm Ôn nhớ lại trận bệnh của mình năm ngoái. Cậu chỉ có một mình trong nhà, ngủ li bì mất mấy ngày, sau cùng ngất xỉu luôn trong phòng tắm. Cũng may bình thường cậu luôn nộp bản thảo đúng giờ, lần đó biến mất hai ngày nên biên tập phát hiện ra bất thường, đúng lúc đuổi tới mới cứu được cậu.Trang Nam đang khoanh tay đứng dựa vào trước cửa nhà cậu. Trời ngày càng lạnh, anh cũng đã quấn khoăng quàng cổ rồi, trông như vừa đi làm về. Nét mặt anh vẫn còn vẻ mệt mỏi, đôi chân dài bắt chéo vào nhau, nửa gương mặt hướng về phía Lâm Ôn có đường nét rất dịu dàng, trông như bức tượng điêu khắc. Nghe thấy tiếng bước chân, anh quay lại. Ánh sáng rọi lên gương mặt anh, chiếu vào đáy mắt, sau cùng biến thành một nụ cười rực rỡ chói lóa: “Cậu Lâm, tôi còn tưởng cậu không có nhà.”Thì ra anh Trang cũng là cấp lãnh đạo đó? Vậy tại sao phải mệt mỏi như vậy? Lẽ nào anh Trang có người thân hay bạn bè nào mắc bệnh nặng…“Nói chuyện với người ta mà không bao giờ ngẩng đầu lên.”Tình cảnh giống hệt ngày hai người vừa gặp nhau.Trang Nam lại ngồi dựa vào cánh cửa giống như lần đầu tiên được cậu kéo về nhà. Thân hình cao lớn trông như ngọn núi nhỏ sắp đổ, hàng chân mày nhíu chặt, đôi mắt nhắm lại, mặt đỏ bừng không bình thường, hơi thở cũng không được đều.Lén lút xem hàng xóm là nguồn cảm hứng, hình như không được lịch sự cho lắm?“Trời ơi, thanh niên gì mà cả mấy tháng không thấy ra khỏi cửa, chẳng biết ở trong nhà làm cái gì…”Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.mình còn có biên tập nhớ đến, còn anh Trang thì sao?Cậu sống một mình từ lâu, hội chứng sợ xã hội càng lúc càng nghiêm trọng, nếu như tủ lạnh vẫn còn thức ăn thì cậu tuyệt đối không bước ra ngoài một bức, trừ khi nào đi bỏ rác.Lâm Ôn sống vất vả khổ sở, nhẫn nhục chịu đựng. Không phải cậu chưa từng nghĩ đến việc đòi lại công bằng, nhưng nỗi sợ giao lưu đã ăn sâu vào xương tủy.Cậu sống một mình từ lâu, hội chứng sợ xã hội càng lúc càng nghiêm trọng, nếu như tủ lạnh vẫn còn thức ăn thì cậu tuyệt đối không bước ra ngoài một bức, trừ khi nào đi bỏ rác.“Nhìn cũng thấy thành thật mà, chăm chỉ nhỉ, bao nhiêu tuổi rồi mà không có bạn gái.”Trái tim bị treo cao cuối cùng cũng trở về chốn cũ. Lâm Ôn thở hắt ra một hơi dài, nắm chặt túi đồ trong tay, gật đầu lia lịa. Cậu không dám để cho Trang Nam phát hiện sự bất thường của mình, chỉ có thể nhìn chằm chằm vào thang máy. Khi cửa thang máy vừa mở ra, cậu không chờ Trang Nam nói tiếp đã nhanh chóng vọt ra.“Nhìn cũng thấy thành thật mà, chăm chỉ nhỉ, bao nhiêu tuổi rồi mà không có bạn gái.”Cậu sống một mình từ lâu, hội chứng sợ xã hội càng lúc càng nghiêm trọng, nếu như tủ lạnh vẫn còn thức ăn thì cậu tuyệt đối không bước ra ngoài một bức, trừ khi nào đi bỏ rác.Trang Nam đang khoanh tay đứng dựa vào trước cửa nhà cậu. Trời ngày càng lạnh, anh cũng đã quấn khoăng quàng cổ rồi, trông như vừa đi làm về. Nét mặt anh vẫn còn vẻ mệt mỏi, đôi chân dài bắt chéo vào nhau, nửa gương mặt hướng về phía Lâm Ôn có đường nét rất dịu dàng, trông như bức tượng điêu khắc. Nghe thấy tiếng bước chân, anh quay lại. Ánh sáng rọi lên gương mặt anh, chiếu vào đáy mắt, sau cùng biến thành một nụ cười rực rỡ chói lóa: “Cậu Lâm, tôi còn tưởng cậu không có nhà.”Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.Lâm Ôn ngơ ngác nhìn gương mặt của Trang Nam một lúc rồi giúp anh cởi áo khoác cùng giày và vớ, đắp chăn lên, tìm nhiệt kế rồi rót một ly nước nóng. Khi cậu trở lại, Trang Nam đã đổi sang tư thế cuộn người lại, vùi mình trong chăn, nhìn như một đứa trẻ. Môi cậu hơi cong lên trong một khoảnh khắc. Cậu đẩy Trang Nam, nhỏ giọng gọi: “Anh Trang…tỉnh lại đi…anh bị sốt…đo nhiệt độ trước…”Mà hình như chưa bao giờ thấy anh Trang tức giận.Hay là chờ viết xong thì không đăng lên, chỉ tặng cho anh Trang một bản làm quà?Trang Nam vội vàng an ủi cậu: “Tối qua đã làm phiền cậu, rất cảm ơn cậu đã giúp tôi. À, đồ ăn cậu nấu rất ngon.”Dịch: Mặc Thủy“Tính tình kì cục lắm.”Tác giả: Thanh ĐoanNếu có thể, cậu không muốn từ bỏ bất cứ cơ hội nào để thể hiện thiện chí của mình cho người khác.Tác giả: Thanh ĐoanTrang Nam vội vàng an ủi cậu: “Tối qua đã làm phiền cậu, rất cảm ơn cậu đã giúp tôi. À, đồ ăn cậu nấu rất ngon.”~*~

Khoan đã.Bao nhiêu tuổi rồi, ra ngoài mà còn quên mang chìa khóa?Lâm Ôn quyết không ngẩng lên, từ đầu đến cuối vẫn tránh ánh mắt anh. Cơ thể cậu gồng cứng.Trang Nam như vậy giống trẻ con đang làm nũng.Căn phòng rất ấm áp, thoang thoảng mùi thơm nhẹ cùng với mùi thức ăn còn sót lại. Trang Nam rất muốn được ở lại thêm, nhưng nghĩ lại thì chắc hẳn cậu hàng xóm sẽ không chịu được, anh chỉ đành mặc áo khoác vào, nhận đồ của mình. Sau đó, anh vứt bỏ sự quyết đoán lạnh lùng trên bàn đàm phán, nói bằng thái độ ôn hòa lịch sự: “Lâm Ôn.”“Nói chuyện với người ta mà không bao giờ ngẩng đầu lên.”Tác giả: Thanh Đoan“Có khi nào tâm lý biến thái không, trên tivi hay chiếu cái loại sát nhân hàng loạt ấy…”Lâm Ôn còn nhỏ lại không ai bảo vệ, số tài sản đó bị gia đình người kia nuốt trọn, mà chính cậu cũng không biết gì. Bọn họ thoải mái sử dụng tiền của cha mẹ Lâm Ôn, không hề xấu hổ coi đó là đồ của mình. Từ nhỏ Lâm Ôn chưa từng nhận được cái gì, cậu chỉ mặc quần áo cũ do anh họ bỏ đi, ăn cơm không đủ dinh dưỡng, đi học thì bị anh họ cầm đầu đám bạn đi bắt nạt, về nhà còn bị đánh.Cậu nói rất chậm. Nếu là vài câu chào hỏi ngắn thì không sao, nhưng nếu phải nói dài sẽ cứ ngắt ra thành nhiều đoạn, lắp bắp ngập ngừng như đứa trẻ vừa học nói..“Tính tình kì cục lắm.”Anh Trang… làm công việc đó, chắc là phải bỏ nhà đi xa, không có bạn bè…Tác giả: Thanh ĐoanTrang Nam vội vàng an ủi cậu: “Tối qua đã làm phiền cậu, rất cảm ơn cậu đã giúp tôi. À, đồ ăn cậu nấu rất ngon.”Trang Nam đang khoanh tay đứng dựa vào trước cửa nhà cậu. Trời ngày càng lạnh, anh cũng đã quấn khoăng quàng cổ rồi, trông như vừa đi làm về. Nét mặt anh vẫn còn vẻ mệt mỏi, đôi chân dài bắt chéo vào nhau, nửa gương mặt hướng về phía Lâm Ôn có đường nét rất dịu dàng, trông như bức tượng điêu khắc. Nghe thấy tiếng bước chân, anh quay lại. Ánh sáng rọi lên gương mặt anh, chiếu vào đáy mắt, sau cùng biến thành một nụ cười rực rỡ chói lóa: “Cậu Lâm, tôi còn tưởng cậu không có nhà.”“Nhìn cũng thấy thành thật mà, chăm chỉ nhỉ, bao nhiêu tuổi rồi mà không có bạn gái.”Trang Nam đang khoanh tay đứng dựa vào trước cửa nhà cậu. Trời ngày càng lạnh, anh cũng đã quấn khoăng quàng cổ rồi, trông như vừa đi làm về. Nét mặt anh vẫn còn vẻ mệt mỏi, đôi chân dài bắt chéo vào nhau, nửa gương mặt hướng về phía Lâm Ôn có đường nét rất dịu dàng, trông như bức tượng điêu khắc. Nghe thấy tiếng bước chân, anh quay lại. Ánh sáng rọi lên gương mặt anh, chiếu vào đáy mắt, sau cùng biến thành một nụ cười rực rỡ chói lóa: “Cậu Lâm, tôi còn tưởng cậu không có nhà.”Trang Nam như vậy, có thể là, đầu bảng?Lâm Ôn nhẹ nhàng kéo vành nón xuống thấp, mượn động tác này để nhìn lén gưng mặt tuấn tú của Trang Nam. Thì ra anh Trang cũng là cấp lãnh đạo đó? Vậy tại sao phải mệt mỏi như vậy? Lẽ nào anh Trang có người thân hay bạn bè nào mắc bệnh nặng…Trang Nam đang khoanh tay đứng dựa vào trước cửa nhà cậu. Trời ngày càng lạnh, anh cũng đã quấn khoăng quàng cổ rồi, trông như vừa đi làm về. Nét mặt anh vẫn còn vẻ mệt mỏi, đôi chân dài bắt chéo vào nhau, nửa gương mặt hướng về phía Lâm Ôn có đường nét rất dịu dàng, trông như bức tượng điêu khắc. Nghe thấy tiếng bước chân, anh quay lại. Ánh sáng rọi lên gương mặt anh, chiếu vào đáy mắt, sau cùng biến thành một nụ cười rực rỡ chói lóa: “Cậu Lâm, tôi còn tưởng cậu không có nhà.”Tác giả: Thanh ĐoanHai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ..Đèn hành lang lại tối đi, anh vỗ vỗ tay, đứng lúc hoạt động tay chân sắp đông cứng. Anh đưa thứ đang cầm trong tay ra: “Gần đây hơi bận, không mua được bữa sáng rồi, chỉ có thể mời cậu ăn bữa khuya thôi. Cậu có ngại cùng ăn một bữa không?”“Nhìn cũng thấy thành thật mà, chăm chỉ nhỉ, bao nhiêu tuổi rồi mà không có bạn gái.”Cậu sống một mình từ lâu, hội chứng sợ xã hội càng lúc càng nghiêm trọng, nếu như tủ lạnh vẫn còn thức ăn thì cậu tuyệt đối không bước ra ngoài một bức, trừ khi nào đi bỏ rác.Trừ buổi sáng ngày hôm đó, Trang Nam chưa từng nhận được đãi ngộ “Lâm Ôn chủ động nói chuyện”. Anh mừng rỡ đáp: “Đi làm thì lúc nào cũng mệt.”Tình cảnh giống hệt ngày hai người vừa gặp nhau.Mà hình như chưa bao giờ thấy anh Trang tức giận.“Tay chân với cổ cứ rụt vào, mà không thấy đi làm gì cả, có khi nào là ăn trộm không?”Khoan đã.Bao nhiêu tuổi rồi, ra ngoài mà còn quên mang chìa khóa?Anh không mở mắt ra, tay chân duỗi dài thoải mái trên giường. Phòng rất ấm, giường rất mềm làm người nằm chỉ muốn vùi mình vào trong. Chăn dày nhẹ như bông trên người, làm anh thoải mái muốn làm biếng. Trong không khí có một mùi hương hòa quyện của sữa tắm và dầu gội đầu thoang thoảng như có như không.“…Kêu mấy đứa nhỏ ở nhà tránh xa nó ra.”Cánh cửa đằng sau đóng lại, gió rét mùa đông ngoài hành lang lập tức ùa đến.Nhưng mỗi lần được gặp cậu hàng xóm, anh lại nhớ đến cháo và trứng chiên của ngày hôm đó. Trái tim như bị đóng băng nay gặp ánh mặt trời, hòa tan một phần lại  một phần.Khoan đã.Cánh cửa đằng sau đóng lại, gió rét mùa đông ngoài hành lang lập tức ùa đến.Trang Nam vội vàng an ủi cậu: “Tối qua đã làm phiền cậu, rất cảm ơn cậu đã giúp tôi. À, đồ ăn cậu nấu rất ngon.”Căn phòng rất ấm áp, thoang thoảng mùi thơm nhẹ cùng với mùi thức ăn còn sót lại. Trang Nam rất muốn được ở lại thêm, nhưng nghĩ lại thì chắc hẳn cậu hàng xóm sẽ không chịu được, anh chỉ đành mặc áo khoác vào, nhận đồ của mình. Sau đó, anh vứt bỏ sự quyết đoán lạnh lùng trên bàn đàm phán, nói bằng thái độ ôn hòa lịch sự: “Lâm Ôn.”.“Cậu nhận đi.”Bao nhiêu tuổi rồi, ra ngoài mà còn quên mang chìa khóa?..“Cậu nhận đi.”Lâm Ôn lắc đầu thật chậm, nhưng từ chối nói chuyện.Trang Nam đang khoanh tay đứng dựa vào trước cửa nhà cậu. Trời ngày càng lạnh, anh cũng đã quấn khoăng quàng cổ rồi, trông như vừa đi làm về. Nét mặt anh vẫn còn vẻ mệt mỏi, đôi chân dài bắt chéo vào nhau, nửa gương mặt hướng về phía Lâm Ôn có đường nét rất dịu dàng, trông như bức tượng điêu khắc. Nghe thấy tiếng bước chân, anh quay lại. Ánh sáng rọi lên gương mặt anh, chiếu vào đáy mắt, sau cùng biến thành một nụ cười rực rỡ chói lóa: “Cậu Lâm, tôi còn tưởng cậu không có nhà.”Tuy cậu đưa ra lựa chọn “có muốn về nhà không”, nhưng đến khi Trang Nam rửa mặt vệ sinh xong xuôi đi ra, cháo trắng và thức ăn kèm bày sẵn trên bàn đã chứng minh rằng chủ nhà chuẩn bị trước bữa sáng ngay từ khi anh còn chưa tỉnh.~*~“Cậu nhận đi.”Không chờ Lâm Ôn từ chối, anh lại dịu giọng than khổ: “Nhà bên kia vừa tối vừa lạnh, tủ lạnh cũng không còn gì ăn, tôi đang sốt cao, có thể ngất xỉu trong nhà cũng chẳng ai biết…”“Nói chuyện với người ta mà không bao giờ ngẩng đầu lên.”Rất kì lạ đúng không.12..“…Kêu mấy đứa nhỏ ở nhà tránh xa nó ra.”Lâm Ôn quyết không ngẩng lên, từ đầu đến cuối vẫn tránh ánh mắt anh. Cơ thể cậu gồng cứng.Một phần kí ức còn sót lại hiện lên. Đêm qua cô thư kí đưa anh về đến hầm gửi xe bên dưới thì sáp lại đòi hôn, còn muốn vượt quá giới hạn. Anh đẩy cô ta ra kịp thời, mắng cho một trận rồi vội vàng chạy lên nhà. Chút sức lực cuối cùng đã bị dùng hết, mãi đến khi đứng trước cửa nhà, anh mới phát hiện ra mình bỏ chìa khóa nhà ở dưới xe.Lâm Ôn xác định thời gian nộp bản thảo với biên tập xong thì thấy cũng đã muộn lắm rồi. Cậu bất chợt nhớ đến Trang Nam ở đối diện. Người làm nghề như anh chắc là buổi tối ra ngoài, đến đêm khuya mới về nhà? Người làm nghề này chắc là từng có một quá khứ mà ít người biết đến? Cậu còn chưa có linh cảm gì về nhân vật chính cho cuốn sách tiếp theo, hay là… thử đào sâu vào những người làm nghề như Trang Nam xem sao?Lâm Ôn xác định thời gian nộp bản thảo với biên tập xong thì thấy cũng đã muộn lắm rồi. Cậu bất chợt nhớ đến Trang Nam ở đối diện. Người làm nghề như anh chắc là buổi tối ra ngoài, đến đêm khuya mới về nhà? Người làm nghề này chắc là từng có một quá khứ mà ít người biết đến? Cậu còn chưa có linh cảm gì về nhân vật chính cho cuốn sách tiếp theo, hay là… thử đào sâu vào những người làm nghề như Trang Nam xem sao?Cậu sống một mình từ lâu, hội chứng sợ xã hội càng lúc càng nghiêm trọng, nếu như tủ lạnh vẫn còn thức ăn thì cậu tuyệt đối không bước ra ngoài một bức, trừ khi nào đi bỏ rác.Lâm Ôn không nhịn được cười, nhưng rất nhanh lại thôi, cậu bắt đầu lo lắng: “Anh Trang, cảm ơn anh giải vây cho tôi, nhưng mà…anh làm vậy…sẽ gặp phiền toái.”Vậy là khi lại gặp nhau ở thang máy, nghe thấy lời chào hỏi ôn hòa của Trang Nam, Lâm Ôn kéo tay áo, cổ họng như bị một thứ vô danh nào đó chặn lại. Miệng cậu khép khép mở mở vài lần, mãi mới tích đủ can đảm để trả lời bằng giọng lí nhí như muỗi kêu: “…Chào, chào anh, anh Trang.”Sống một mình, không thích ra ngoài, sợ giao tiếp..Một phần kí ức còn sót lại hiện lên. Đêm qua cô thư kí đưa anh về đến hầm gửi xe bên dưới thì sáp lại đòi hôn, còn muốn vượt quá giới hạn. Anh đẩy cô ta ra kịp thời, mắng cho một trận rồi vội vàng chạy lên nhà. Chút sức lực cuối cùng đã bị dùng hết, mãi đến khi đứng trước cửa nhà, anh mới phát hiện ra mình bỏ chìa khóa nhà ở dưới xe.Nhưng mỗi lần được gặp cậu hàng xóm, anh lại nhớ đến cháo và trứng chiên của ngày hôm đó. Trái tim như bị đóng băng nay gặp ánh mặt trời, hòa tan một phần lại  một phần.Trang Nam vội vàng an ủi cậu: “Tối qua đã làm phiền cậu, rất cảm ơn cậu đã giúp tôi. À, đồ ăn cậu nấu rất ngon.”“Tay chân với cổ cứ rụt vào, mà không thấy đi làm gì cả, có khi nào là ăn trộm không?”Lâm Ôn giống hệt một chú sóc nhỏ đang ôm cái đuôi của mình hết sức cẩn thận, đứng trên cành cây mảnh mai lắc lư trong gió, tràn đầy cảnh giác với tất cả động tĩnh xung quanh. Cứ như chỉ cần một âm thanh nào vang lên là cậu sẽ giật mình xù lông, ngã thẳng xuống dưới.Nhưng mỗi lần được gặp cậu hàng xóm, anh lại nhớ đến cháo và trứng chiên của ngày hôm đó. Trái tim như bị đóng băng nay gặp ánh mặt trời, hòa tan một phần lại  một phần.Lâm Ôn xác định thời gian nộp bản thảo với biên tập xong thì thấy cũng đã muộn lắm rồi. Cậu bất chợt nhớ đến Trang Nam ở đối diện. Người làm nghề như anh chắc là buổi tối ra ngoài, đến đêm khuya mới về nhà? Người làm nghề này chắc là từng có một quá khứ mà ít người biết đến? Cậu còn chưa có linh cảm gì về nhân vật chính cho cuốn sách tiếp theo, hay là… thử đào sâu vào những người làm nghề như Trang Nam xem sao?Căn phòng rất ấm áp, thoang thoảng mùi thơm nhẹ cùng với mùi thức ăn còn sót lại. Trang Nam rất muốn được ở lại thêm, nhưng nghĩ lại thì chắc hẳn cậu hàng xóm sẽ không chịu được, anh chỉ đành mặc áo khoác vào, nhận đồ của mình. Sau đó, anh vứt bỏ sự quyết đoán lạnh lùng trên bàn đàm phán, nói bằng thái độ ôn hòa lịch sự: “Lâm Ôn.”Phần 6Lâm Ôn không biết nên trả lời thế nào. Không phải cậu không muốn giao lưu với người ta, mà là cậu sợ hãi.Hình như thành phố A càng lúc càng lạnh. Người đi làm đi học bận rộn nhất trong thành phố chỉ mong đến ngày nghỉ. Tết là một dịp đáng vui mừng, cả nhà đoàn tụ, tiếng cười nói khắp chốn.Khoan đã.Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.Anh Trang có thấy mình nhiều chuyện không?Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.Phần 4Trang Nam như vậy giống trẻ con đang làm nũng..4.Sau đó, anh lại bổ sung thêm: “Chúc ngủ ngon.”Anh không mở mắt ra, tay chân duỗi dài thoải mái trên giường. Phòng rất ấm, giường rất mềm làm người nằm chỉ muốn vùi mình vào trong. Chăn dày nhẹ như bông trên người, làm anh thoải mái muốn làm biếng. Trong không khí có một mùi hương hòa quyện của sữa tắm và dầu gội đầu thoang thoảng như có như không.Cánh cửa đằng sau đóng lại, gió rét mùa đông ngoài hành lang lập tức ùa đến.Đây là lần đầu tiên cậu gặp được một người chu đáo như vậy, anh thậm chí không nhìn cậu bằng ánh mắt kì lạ trước tính cách quái dị này. Chờ khi đèn lại tắt lần nữa, cậu mới thì thầm lời chúc ngủ ngon, rồi đóng cửa lại.“Ừ, cấp dưới phạm sai lầm, làm công việc bị kéo dài.”Bao nhiêu tuổi rồi, ra ngoài mà còn quên mang chìa khóa?Phần 5Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ..7.Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.Cậu sống một mình từ lâu, hội chứng sợ xã hội càng lúc càng nghiêm trọng, nếu như tủ lạnh vẫn còn thức ăn thì cậu tuyệt đối không bước ra ngoài một bức, trừ khi nào đi bỏ rác.Căn phòng rất ấm áp, thoang thoảng mùi thơm nhẹ cùng với mùi thức ăn còn sót lại. Trang Nam rất muốn được ở lại thêm, nhưng nghĩ lại thì chắc hẳn cậu hàng xóm sẽ không chịu được, anh chỉ đành mặc áo khoác vào, nhận đồ của mình. Sau đó, anh vứt bỏ sự quyết đoán lạnh lùng trên bàn đàm phán, nói bằng thái độ ôn hòa lịch sự: “Lâm Ôn.”Trang Nam vội vàng an ủi cậu: “Tối qua đã làm phiền cậu, rất cảm ơn cậu đã giúp tôi. À, đồ ăn cậu nấu rất ngon.”Lâm Ôn lắc đầu thật chậm, nhưng từ chối nói chuyện.Tim Lâm Ôn nảy lên một cái. Cậu thầm mắng mình, mà mặt cũng đỏ lên, suýt nữa thì quên mất mình phải làm gì. Cậu lắc đầu nguầy nguậy, đưa nhiệt kế ra: “Anh đo thân nhiệt trước…có khó chịu lắm không? Anh có bạn không? Liên hệ với họ…để đưa anh…đến bệnh viện…khám thử đi.”Lâm Ôn lắc đầu thật chậm, nhưng từ chối nói chuyện.Khoan đã.Bao nhiêu tuổi rồi, ra ngoài mà còn quên mang chìa khóa?Phần 3Tình cảnh giống hệt ngày hai người vừa gặp nhau...“…Ba mẹ tôi gặp tai nạn năm tôi 7 tuổi, mất tại chỗ.”Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.“Tay chân với cổ cứ rụt vào, mà không thấy đi làm gì cả, có khi nào là ăn trộm không?”Hình như thành phố A càng lúc càng lạnh. Người đi làm đi học bận rộn nhất trong thành phố chỉ mong đến ngày nghỉ. Tết là một dịp đáng vui mừng, cả nhà đoàn tụ, tiếng cười nói khắp chốn.Lâm Ôn không biết nên trả lời thế nào. Không phải cậu không muốn giao lưu với người ta, mà là cậu sợ hãi..Hay là chờ viết xong thì không đăng lên, chỉ tặng cho anh Trang một bản làm quà?Cậu sống một mình từ lâu, hội chứng sợ xã hội càng lúc càng nghiêm trọng, nếu như tủ lạnh vẫn còn thức ăn thì cậu tuyệt đối không bước ra ngoài một bức, trừ khi nào đi bỏ rác..Một nhân vật đang dần hình thành dưới ngòi bút của Lâm Ôn: anh bồi hồi giữa thành phố đang chìm trong bóng đêm, anh lang thang giữa thành phố như một bóng ma xinh đẹp, anh phải làm một công việc đặc biệt khó nói, nhưng anh cũng như bao người bình thường khác, yêu nghề kính nghiệp, thái độ lịch thiệp…Lâm Ôn không nén được lòng trắc ẩn trào dâng. Đúng vậy, vì công việc đó nên chắc Trang Nam rất khổ tâm, cũng không thể có bạn bè chân thành nào được.Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.Phần 4“Tính tình kì cục lắm.”Lâm Ôn không kìm được suy nghĩ, mình còn có biên tập nhớ đến, còn anh Trang thì sao?Khoan đã.Khoan đã..Cánh cửa đằng sau đóng lại, gió rét mùa đông ngoài hành lang lập tức ùa đến.Khoan đã.Cánh cửa đằng sau đóng lại, gió rét mùa đông ngoài hành lang lập tức ùa đến.“Nói chuyện với người ta mà không bao giờ ngẩng đầu lên.”Khoan đã.Lần này khác với lần say rượu trước, Trang Nam đang ngủ không được yên ổn thì bị cậu đánh thức, mơ màng hé mắt ra. Dưới hàng mi dài là đôi mắt đen thẳm sáng rực, dù ngã bệnh làm anh có vẻ yếu ớt đi, nhưng ánh mắt nhìn lên ấy vẫn tràn ngập khí thế, vừa cảnh giác vừa lạnh lùng.Cánh cửa đằng sau đóng lại, gió rét mùa đông ngoài hành lang lập tức ùa đến.Lâm Ôn cười gượng, nhưng vẫn lo âu: “Vừa rồi anh…anh còn chưa biết gì cả, mà tại sao…”Hay là chờ viết xong thì không đăng lên, chỉ tặng cho anh Trang một bản làm quà?Tay nghề nấu ăn của cậu hàng xóm hơn xa mong đợi của Trang Nam. Đến khi anh được ăn thì cháo đã nguội vừa miệng, đậu hũ và cải muối cũng ngon, trứng chiên vàng ươm nằm trong chiếc đĩa trắng trông như một mặt trởi nhỏ vừa lên.Sống một mình, không thích ra ngoài, sợ giao tiếp.Trang Nam đang khoanh tay đứng dựa vào trước cửa nhà cậu. Trời ngày càng lạnh, anh cũng đã quấn khoăng quàng cổ rồi, trông như vừa đi làm về. Nét mặt anh vẫn còn vẻ mệt mỏi, đôi chân dài bắt chéo vào nhau, nửa gương mặt hướng về phía Lâm Ôn có đường nét rất dịu dàng, trông như bức tượng điêu khắc. Nghe thấy tiếng bước chân, anh quay lại. Ánh sáng rọi lên gương mặt anh, chiếu vào đáy mắt, sau cùng biến thành một nụ cười rực rỡ chói lóa: “Cậu Lâm, tôi còn tưởng cậu không có nhà.”“Nhìn cũng thấy thành thật mà, chăm chỉ nhỉ, bao nhiêu tuổi rồi mà không có bạn gái.”“Tôi tin cậu.”Nhưng mỗi lần được gặp cậu hàng xóm, anh lại nhớ đến cháo và trứng chiên của ngày hôm đó. Trái tim như bị đóng băng nay gặp ánh mặt trời, hòa tan một phần lại  một phần.Trang Nam như vậy, có thể là, đầu bảng?Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.Cậu cắn môi im lặng thật lâu, rồi đưa ly nước ra. Nhìn Trang Nam uống cạn nước với sắc môi trắng bệch, cậu hạ quyết tâm: “Anh Trang…tôi…tôi đưa anh đi bệnh viện vậy.”Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.Phần 4Đèn hành lang bật sáng.Một phần kí ức còn sót lại hiện lên. Đêm qua cô thư kí đưa anh về đến hầm gửi xe bên dưới thì sáp lại đòi hôn, còn muốn vượt quá giới hạn. Anh đẩy cô ta ra kịp thời, mắng cho một trận rồi vội vàng chạy lên nhà. Chút sức lực cuối cùng đã bị dùng hết, mãi đến khi đứng trước cửa nhà, anh mới phát hiện ra mình bỏ chìa khóa nhà ở dưới xe.Phần 14

Leave a Reply

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s