Dịu Dàng – Chương 2

XIN CHÀO, DỊU DÀNG

Tác giả: Dịch Dung Thuật Cửu

Từ Tán quay đầu. Lam Thiên Nhiên buông tay: “Cụ thể thì cậu muốn hỏi cái gì về hắn?”

Người qua đường đều nhìn sang phía này.

~*~

“Muốn biết tình trạng của hắn bây giờ.” Từ Tán nhìn xuyên qua kính ra ngoài: “Chỗ này vừa trang trí lại à?”

“Vậy sao anh cứ nhìn người ta? Vì anh ta đẹp trai hút mắt?” La Tiểu Duệ nhìn vào gương, ghé thật sát lại để nhìn khuôn mặt mập mạp của mình: “Người so với người đúng là tức chết mà, người ta vừa cao vừa giàu lại còn đẹp, sao em lại là thằng lùn mập nghèo chứ?”

Ban đầu mọi người rất hào hứng, bởi vì cậu đẹp trai, nhưng chẳng bao lâu sau đã thấy chán, bởi vì cậu ta có tính cách “kì quặc”, hoàn toàn không hòa nhập với tập thể, có thể ví như một con trâu chán chường bỗng nhiên xuất hiện trong bầy dê hoạt bát.

Từ Tán phì cười: “Cái này là giàu tình cảm à?”

Chương 3

“Không phải quá quan trọng, mà là việc cần thận trọng.”

Chiếc xe bay nhanh trên đường, cảnh đêm phồn hoa và dòng người rộn ràng vụt qua khung cửa sổ. Cách một lớp kính, trong xe và ngoài xe như hai thế giới lướt qua nhau.

Cậu ta là sinh viên của đại học Tự nhiên Minh, bình thường ở ký túc xá, chỉ đến cuối tuần mới qua đêm ở nhà Từ Tán. Gần đây vì sắp đến thi học kì, ít tiết, số lần cậu ta đến nhà Từ Tán mới tăng lên.

.

Dịch: Mặc Thủy

Khi Từ Tán về Minh, Hạng Vãng cũng theo sau, tuyên bố hai người phải cùng nhau gây dựng sự nghiệp. Sau đó họ hợp tác mở vài nhà hàng, nói là thành công lớn thì chưa đâu vào đâu, nhưng gia đình Hạng Vãng đã rất hài lòng rồi, còn vô cùng ủng hộ.

Từ Tán gật đầu, hoàn cảnh nơi đó khá tốt, thức ăn cũng khá ngon.

“Vậy sao anh cứ nhìn người ta? Vì anh ta đẹp trai hút mắt?” La Tiểu Duệ nhìn vào gương, ghé thật sát lại để nhìn khuôn mặt mập mạp của mình: “Người so với người đúng là tức chết mà, người ta vừa cao vừa giàu lại còn đẹp, sao em lại là thằng lùn mập nghèo chứ?”

“Thế chọn Biệt Thự Trường Kiều đi.”

Hôm nay bận, tối nay sẽ về trễ.

Lam Thiên Nhiên cười đáp lại: “Chúc ngủ ngon.”

.

Tạ Khai Ngôn trả lời: Biết rồi, vậy em đi ăn ở ngoài với bạn.

Cậu ta nói chuyện hơi điệu, khi Tạ Khai Ngôn còn chưa quen biết đã chú ý đến đặc trưng này rồi, đồng thời còn nghi ngờ là đồng loại của nhau. Sự thật chứng minh đúng là như vậy.Bên trong lớp kính là một người đang say sưa, bên ngoài là một đám đông đang cô đơn.Chương 2

Lúc này, Từ Tán nhìn ra cảnh đêm mông lung ở xa xa, hỏi: “Em thấy cảnh đêm ở Minh có đẹp không?”

Từ Tán quay đầu. Lam Thiên Nhiên buông tay: “Cụ thể thì cậu muốn hỏi cái gì về hắn?”

Từ Tán dùng tay lau bia dính trên cổ đi. Anh và Lam Thiên Nhiên nói đến cảnh đêm đương nhiên chỉ là tán gẫu chơi chơi, không thể nào liên quan đến tình cảm với mờ ám gì cả. Anh lại uống một hợp bia, sau đó nhìn xuống cái chai trong tay mình. Thân chai lạnh toát, dính đầy những hạt nước đọng, giọt nước tụ lại thành dòng rồi chảy dọc theo thân chai, rơi xuống mặt đất thành một vũng nhỏ.

Tiếp tục đọc “Dịu Dàng – Chương 2”

Dịu Dàng – Chương 1

XIN CHÀO, DỊU DÀNG

Tác giả: Dịch Dung Thuật Cửu

Người qua đường đều nhìn sang phía này.

Ban đầu mọi người rất hào hứng, bởi vì cậu đẹp trai, nhưng chẳng bao lâu sau đã thấy chán, bởi vì cậu ta có tính cách “kì quặc”, hoàn toàn không hòa nhập với tập thể, có thể ví như một con trâu chán chường bỗng nhiên xuất hiện trong bầy dê hoạt bát.

Chiếc xe bay nhanh trên đường, cảnh đêm phồn hoa và dòng người rộn ràng vụt qua khung cửa sổ. Cách một lớp kính, trong xe và ngoài xe như hai thế giới lướt qua nhau.

Dịch: Mặc Thủy

“Vậy sao anh cứ nhìn người ta? Vì anh ta đẹp trai hút mắt?” La Tiểu Duệ nhìn vào gương, ghé thật sát lại để nhìn khuôn mặt mập mạp của mình: “Người so với người đúng là tức chết mà, người ta vừa cao vừa giàu lại còn đẹp, sao em lại là thằng lùn mập nghèo chứ?”

.

Khi anh rửa tay, La Tiểu Duệ cũng chen đến bên cạnh bồn rửa: “Anh Tán, anh với Phó tổng Lam không có chuyện gì chứ hả, lúc họp anh cứ nhìn người ta hoài.”

“Đừng có nói bậy.” Từ Tán lùi về sau hai bước, ngửa người ra sau, nhìn ra bên ngoài một cái. Thấy không có ai, anh mới quay trở lại trước bồn rửa, giật tờ khăn giấy lau tay.

Lam Thiên Nhiên trở thành đối tượng bị cô lập.

Cảnh sát giao thông xem xong thì quy mọi trách nhiệm cho tóc vàng: “Sau này lái xe cẩn thận đó.”Mọi người đều cười, trừ Lam Thiên Nhiên.Chương 1

Dịch: Mặc Thủy

Lam Thiên Nhiên hạ giọng hỏi Từ Tán: “Vì sao lại cười?”

“Đi thôi, tôi đưa cậu về.”

Giờ cao điểm buổi sáng, xe cộ như nước trên đường cái. Xe việt dã của Từ Tán len lỏi giữa dòng xe, đèn đỏ dừng đèn xanh chạy, di chuyển về trước xuôi theo dòng chảy.

Từ Tán và La Tiểu Duệ nhìn nhau, Từ Tán: “Đừng có lên cơn nữa.”

Tiếp tục đọc “Dịu Dàng – Chương 1”

Ma Vương – Chương 17

MA VƯƠNG CÓ LẮM ACC CLONE

Tác giả: Doanh Thiên Trần

Dịch: Mặc Thủy

.

Chương 17 // Gió mây cuồn cuộn (1)

Yến Nguy Lâu đùa bâng quơ một câu xong mới nghiêm túc nói: “Thôi được, Vinh Phượng các phải không? Bảo bọn họ cứ yên tâm đi, ta sẽ đến đúng hẹn.”

Tiếp tục đọc “Ma Vương – Chương 17”

Tự Ăn Quả Đắng – Ngoại truyện (Hết)

TỰ ĂN QUẢ ĐẮNG? BIẾN CMN ĐI!

Tác giả: RatIsh

Dịch: Mặc Thủy

.

Ngoại truyện // Dưới ánh pháo hoa

“Cảm tạ ngài dù bận rộn trăm bề cũng vẫn dành chút thời gian quý báu để đột kích hạng mục mới trong công ty cũ của mình.”

Tiếp tục đọc “Tự Ăn Quả Đắng – Ngoại truyện (Hết)”

Tự Ăn Quả Đắng – Chương 46

TỰ ĂN QUẢ ĐẮNG? BIẾN CMN ĐI!

Tác giả: RatIsh

Dịch: Mặc Thủy

.

Chương 46 // Kết thúc

“Bây giờ đã điều tra được bằng chứng, ít nhất có ba vụ án mạng liên quan đến Cao An Thời.” Người đàn ông mặc quân phục cầm trong tay xấp tài liệu thật dày, đặt lên bàn, “Đi thôi, bắt lão về đây.”

Tiếp tục đọc “Tự Ăn Quả Đắng – Chương 46”

Tự Ăn Quả Đắng – Chương 45

TỰ ĂN QUẢ ĐẮNG? BIẾN CMN ĐI!

Tác giả: RatIsh

Dịch: Mặc Thủy

.

Chương 45 // Lo trước khỏi họa

Tại khách sạn suối nước nóng Hành Bách Thịnh.

Cao An Thời ngâm mình trong suối nước nóng, mắt nheo lại, chẳng hề giống một kẻ bị tình nghi phạm tội sắp sa lưới.

Tiếp tục đọc “Tự Ăn Quả Đắng – Chương 45”

Tự Ăn Quả Đắng – Chương 44

TỰ ĂN QUẢ ĐẮNG? BIẾN CMN ĐI!

Tác giả: RatIsh

Dịch: Mặc Thủy

.

Chương 44 // Tình yêu ấy mà

“Hôm qua hai cậu chơi cả một ngày à?” Dương Xuân Hoa hỏi Trần Trữ Ý.

“Cậu nói gì cơ?!” Trần Trữ Ý không nghe rõ.

Tiếp tục đọc “Tự Ăn Quả Đắng – Chương 44”

Tự Ăn Quả Đắng – Chương 43

TỰ ĂN QUẢ ĐẮNG? BIẾN CMN ĐI!

Tác giả: RatIsh

Dịch: Mặc Thủy

.

Chương 43 // Người người đều say mình ta tỉnh

Khói vương khắp văn phòng, Cao An Thời nhìn lên trần nhà bằng đôi mắt trống rỗng, xung quanh là đủ loại giấy tờ.

Lão vừa mới nổi cơn thịn nộ trong văn phòng, sau khi xả hết cơn giận, lão đã bình tĩnh trở lại.

Tiếp tục đọc “Tự Ăn Quả Đắng – Chương 43”

Tự Ăn Quả Đắng – Chương 42

TỰ ĂN QUẢ ĐẮNG? BIẾN CMN ĐI!

Tác giả: RatIsh

Dịch: Mặc Thủy

.

Chương 42 // Lại một người nhìn thấu hồng trần

“Hôm qua hai cậu chơi vòng quay ngựa gỗ những mười mấy lần!” Dương Xuân Hoa gào thét, “Các cậu bao nhiêu tuổi rồi hả?!”

“32…” Trần Trữ Ý đáp, Thẩm Bình bổ sung, “Sắp 33 rồi.”

Tiếp tục đọc “Tự Ăn Quả Đắng – Chương 42”

Tự Ăn Quả Đắng – Chương 41

TỰ ĂN QUẢ ĐẮNG? BIẾN CMN ĐI!

Tác giả: RatIsh

Dịch: Mặc Thủy

.

Chương 41 // Cặp đôi “lý trí”

“Tôi chỉ muốn nói chuyện thẳng thắn với cậu, xem đằng sau mọi chuyện có bàn tay cậu hay không.”

Tiếp tục đọc “Tự Ăn Quả Đắng – Chương 41”

Tự Ăn Quả Đắng – Chương 40

TỰ ĂN QUẢ ĐẮNG? BIẾN CMN ĐI!

Tác giả: RatIsh

Dịch: Mặc Thủy

.

Chương 40 // Căng thẳng

Việc sau khi cảnh sát tiếp nhận không còn nằm trong phạm vi của họ nữa, nhưng Trần Trữ Ý và Thẩm Bình đưa cậu nhóc kia về nhà rồi cũng không ngủ được.

Tiếp tục đọc “Tự Ăn Quả Đắng – Chương 40”