Mặc sức cưng chiều – Chương 19

Tác giả: Thời Bất Đãi Ngã

Biên tập: Tử Hầu

Chương 19: Tìm đáp án

Thẩm Yến Trầm đi theo cậu bên cạnh anh cùng đi vào.Hoạ là anh đưa tới, người là anh thích, anh bằng lòng khép kín bản thân ở trong đó.Đương nhiên Hàn Tử Trầm biết hai chữ Trầm Trầm này không phải là nhũ danh của Thẩm Yến Trầm. Nhũ danh của cậu là Yến Bảo. Sau khi họ ở bên nhau, lúc Hàn Tử Dịch xem ảnh lúc nhỏ của cậu nhìn thấy.

“À.” Hàn Từ Dịch cười gằn: “Phải, em ấy rất biết suy nghĩ cho người khác.”

Sau khi kết thúc tiết học kéo dài hai tiếng, Tả Ám nói chuyện một lát với Lý Phàm rồi mới ra về.Hàn Tử Dịch nhận ra suy nghĩ của cậu, anh lên tiếng: “Từ từ, chờ cậu củng cố căn bản sẽ không có đề nào làm khó được cậu cả.”Trầm Trầm là Hàn Tử Dịch gọi trong lúc hai người vui đùa với nhau, sau đó trở thành xưng hô thân mật đặc biệt của hai người. Mỗi khi Hàn Tử Dịch hôn Thẩm Yến Trầm, khe khẽ gọi Trầm Trầm, vẻ mặt của Thẩm Yến Trầm trở nên vô cùng đặc biệt.

Tiếp tục đọc “Mặc sức cưng chiều – Chương 19”

Mặc sức cưng chiều – Chương 18

Tác giả: Thời Bất Đãi Ngã

Biên tập: Tử Hầu

Chương 18: Nhũ danh Trầm Trầm

Hàn Tử Dịch nghe thấy hai chữ này thì hai mắt híp lại, vẻ mặt khó nén được sự kinh ngạc.Lười biếng là anh muốn bản thân thoải mái, mất tự nhiên là đã nhiều năm rồi anh mới nằm ngủ trên bàn, tư thế còn khiến người ta khó chịu như thế.Chỉ một chữ đơn giản nhưng lại khiến cho trái tim của Thẩm Yến Trầm nhảy cẫng lên.Khi Hàn Tử Dịch về lớp thì Chu Văn Hàng đã ngồi vào chỗ rồi, anh rũ mắt xuống, dù sao còn trẻ, biểu cảm trên mặt còn không thể hoàn toàn khống chế được, mặt xị hơi dài, ít nhất có thể nhìn ra tâm trạng của cậu ta rất tệ, không phải là người có thể khiến Hàn Tử mù mắt rồi đùa giỡn xoay vòng vòng.

Hàn Tử Dịch nằm đó cũng không ngủ, anh lấy di động từ trong túi quần, trán gối lên cánh tay, gửi tin nhắn cho Thẩm Yến Trầm ở dưới bàn.

Những người khác ngẩn tò te vì cảnh tượng này, Sài Côn vội vàng dìu cậu rồi nói: “Đại ca, anh thấy ác mộng hả?”

Sau đó cậu nằm mơ, mơ thấy Hàn Tử Dịch nghèo túc và mình thì ngồi xe lăn. Cậu không biết vì sao lại cố chấp với thiết lập của hai người như thế, thế cho nên mới nằm mơ liên tục giấc mơ này.

Có lúc xuất hiện thời kỳ phản nghịch, còn có thể cảm thấy ghét.Khoé miệng lại tràn ngập vị ngọt rất nhẹ.**Từ đầu đến cuối cậu ta vẫn không nhìn Hàn Tử Dịch, dáng vẻ rất ngông nghênh.

Tiếp tục đọc “Mặc sức cưng chiều – Chương 18”

Dịu Dàng – Chương 2

XIN CHÀO, DỊU DÀNG

Tác giả: Dịch Dung Thuật Cửu

Từ Tán quay đầu. Lam Thiên Nhiên buông tay: “Cụ thể thì cậu muốn hỏi cái gì về hắn?”

Người qua đường đều nhìn sang phía này.

~*~

“Muốn biết tình trạng của hắn bây giờ.” Từ Tán nhìn xuyên qua kính ra ngoài: “Chỗ này vừa trang trí lại à?”

“Vậy sao anh cứ nhìn người ta? Vì anh ta đẹp trai hút mắt?” La Tiểu Duệ nhìn vào gương, ghé thật sát lại để nhìn khuôn mặt mập mạp của mình: “Người so với người đúng là tức chết mà, người ta vừa cao vừa giàu lại còn đẹp, sao em lại là thằng lùn mập nghèo chứ?”

Ban đầu mọi người rất hào hứng, bởi vì cậu đẹp trai, nhưng chẳng bao lâu sau đã thấy chán, bởi vì cậu ta có tính cách “kì quặc”, hoàn toàn không hòa nhập với tập thể, có thể ví như một con trâu chán chường bỗng nhiên xuất hiện trong bầy dê hoạt bát.

Từ Tán phì cười: “Cái này là giàu tình cảm à?”

Chương 3

“Không phải quá quan trọng, mà là việc cần thận trọng.”

Chiếc xe bay nhanh trên đường, cảnh đêm phồn hoa và dòng người rộn ràng vụt qua khung cửa sổ. Cách một lớp kính, trong xe và ngoài xe như hai thế giới lướt qua nhau.

Cậu ta là sinh viên của đại học Tự nhiên Minh, bình thường ở ký túc xá, chỉ đến cuối tuần mới qua đêm ở nhà Từ Tán. Gần đây vì sắp đến thi học kì, ít tiết, số lần cậu ta đến nhà Từ Tán mới tăng lên.

.

Dịch: Mặc Thủy

Khi Từ Tán về Minh, Hạng Vãng cũng theo sau, tuyên bố hai người phải cùng nhau gây dựng sự nghiệp. Sau đó họ hợp tác mở vài nhà hàng, nói là thành công lớn thì chưa đâu vào đâu, nhưng gia đình Hạng Vãng đã rất hài lòng rồi, còn vô cùng ủng hộ.

Từ Tán gật đầu, hoàn cảnh nơi đó khá tốt, thức ăn cũng khá ngon.

“Vậy sao anh cứ nhìn người ta? Vì anh ta đẹp trai hút mắt?” La Tiểu Duệ nhìn vào gương, ghé thật sát lại để nhìn khuôn mặt mập mạp của mình: “Người so với người đúng là tức chết mà, người ta vừa cao vừa giàu lại còn đẹp, sao em lại là thằng lùn mập nghèo chứ?”

“Thế chọn Biệt Thự Trường Kiều đi.”

Hôm nay bận, tối nay sẽ về trễ.

Lam Thiên Nhiên cười đáp lại: “Chúc ngủ ngon.”

.

Tạ Khai Ngôn trả lời: Biết rồi, vậy em đi ăn ở ngoài với bạn.

Cậu ta nói chuyện hơi điệu, khi Tạ Khai Ngôn còn chưa quen biết đã chú ý đến đặc trưng này rồi, đồng thời còn nghi ngờ là đồng loại của nhau. Sự thật chứng minh đúng là như vậy.Bên trong lớp kính là một người đang say sưa, bên ngoài là một đám đông đang cô đơn.Chương 2

Lúc này, Từ Tán nhìn ra cảnh đêm mông lung ở xa xa, hỏi: “Em thấy cảnh đêm ở Minh có đẹp không?”

Từ Tán quay đầu. Lam Thiên Nhiên buông tay: “Cụ thể thì cậu muốn hỏi cái gì về hắn?”

Từ Tán dùng tay lau bia dính trên cổ đi. Anh và Lam Thiên Nhiên nói đến cảnh đêm đương nhiên chỉ là tán gẫu chơi chơi, không thể nào liên quan đến tình cảm với mờ ám gì cả. Anh lại uống một hợp bia, sau đó nhìn xuống cái chai trong tay mình. Thân chai lạnh toát, dính đầy những hạt nước đọng, giọt nước tụ lại thành dòng rồi chảy dọc theo thân chai, rơi xuống mặt đất thành một vũng nhỏ.

Tiếp tục đọc “Dịu Dàng – Chương 2”

Mặc sức cưng chiều – Chương 17

Tác giả: Thời Bất Đãi Ngã

Biên tập: Tử Hầu

Chương 17: Tức giận chất vấn

Mùi của hai người như nhau.Lý trí của Chu Văn Hàng dần dần hơi mất khống chế, nhìn thấy cảnh này, ngay cả món cá thích ăn nhất cũng không có hứng thú muốn ăn nữa.

“Không phải, đại ca.” Sài Côn thật cảm thấy mình oan quá: “Chúng ta thảo luận chính là chuyện anh trọng sắc khinh bạn, sao anh lại đề cập đến chuyện học hành.”

Thẩm Yến Trầm không ngờ mình nghe lệch rồi, cậu cảm thấy Sài Côn nói không sai, Hàn Tử Dịch rất đẹp trai. Có lẽ, trong tận sâu trong lòng cậu, cậu chính là một người trọng sắc khinh bạn.Cậu ta chưa từng nghĩ ngoại trừ bản thân, Hàn Tử Dịch còn có thể đối xử dịu dàng với những người khác.

Thẩm Yến Trầm chạy về lớp học, vẫn còn cảm thấy nơi Hàn Tử Dichm nắm rất nóng.

Nói chung là Thẩm Yến Trầm bảo cậu ta sai nhưng cậu ta lại không có sai chỗ nào…Chuyện này thật quái lạ.

Lý trí của Chu Văn Hàng khôi phục lại một chút, sắc mặt của cậu nhăn nhó kỳ quái nhìn Hàn Tử Dịch, rồi cả kinh nói: “Anh nói cái gì, anh cảm thấy anh không sai sao?”Trong nháy mắt, Thẩm Yến Trầm cảm thấy đáy nồi lẩu cay đã chạy lên mặt mình, vừa cay vừa đỏ.Chu Văn Hàng nhìn chăm chú vào bầu không khí khá hoà hợp của hai người, nụ cười khéo léo thường ngày luôn nở trên mặt hoàn toàn biến mất.

Tiếp tục đọc “Mặc sức cưng chiều – Chương 17”

Mặc sức cưng chiều – Chương 16

Tác giả: Thời Bất Đãi Ngã

Biên tập: Tử Hầu

Chương 16: Mùi vị đố kị

Ông nghĩ thầm, sao mà càng nghe càng kỳ lạ vậy, cái gì mà có Thẩm Yến Trầm mọi thứ sẽ trở về điểm ban đầu. Chẳng lẽ cậu ấy học hành vì Thẩm Yến Trầm sao? Này chẳng phải vớ vấn hồ đồ sao?***Về phần bài thi, về phòng Thẩm Yến Trầm trực tiếp giấu đi, hoàn toàn không có suy nghĩ để cho bất cứ ai nhìn thấy.Câu trả lời của Hàn Tử Dịch đã để lộ tất cả điểm mấu chốt, hai mắt lão Cao đỏ lên, nếu có thể, thậm chí ông muốn thốt ra lời thô tục.

Nhưng mà nghĩ lại khả năng tiếp nhân của lão Cao, hơn nữa vì rất nhiều nhân tố khác, bây giờ chuyện bạn trai còn chưa đâu vào đâu, suy nghĩ này cũng chỉ hiện lên trong đầu rồi lại bị nuốt trở lại vào bụng.

Chu Văn Hàng thích ăn cá.

Hàn Tử Dịch không phải không quan tâm học hành, cũng không phải không coi trọng cấp ba. Chung quy anh là người sống lại, anh đã trải qua những chuyện này rồi, hoàn hoàn không muốn trải qua một lần nữa.Sau khi bắt máy, giọng nói của Hàn Tử Dịch từ Mic truyền đến: “Tôi mời ra khỏi phòng thầy Cao, cùng đi ăn nhé?”Nếu cũng có khả năng, thậm chí Hàn Tử Dịch sẽ nói thêm một câu, bây giờ anh và Thẩm Yến Trầm là bạn bè, một ngày nào đó không chừng trở thành bạn trai của nhau đó.

Tiếp tục đọc “Mặc sức cưng chiều – Chương 16”

Mặc sức cưng chiều – Chương 15

Tác giả: Thời Bất Đãi Ngã

Biên tập: Tử Hầu

Chương 15: Học sinh xuất sắc và học sinh đội sổ

Chu Văn Hàng ngồi dậy thắc mắc: “Tôi không biết cái gì?”Anh chưa từng tiếp xúc gì với cô Hồng, nhưng nhìn tình hình vừa rồi, biểu hiện của cô Hồng rất mâu thuẫn. Ở trong lòng của cô thì học sinh lớp 9 chính là cỏ, không đáng để ý cũng không được tin tưởng.Hàn Tử Dịch có thể nhận diện khuôn mặt trước giáo viên của Trung học số 1 Giang Thành, không ai không nhận ra anh.

Chu Văn Hàng nghe xong lời này thì nụ cười trên môi nhạt bớt, nhưng mà nhanh chống biến mất, vẫn chưa bị phát hiện.

Bên này Hàn Tử Dịch bị lão Cao gọi vào phòng làm việc, đang nhìn lão Cao đi qua đi lại trong phòng, mới đối diện với bản thân, lên tiếng với vẻ mặt từ ái: “Em và Thẩm Yến Trầm của lớp 9 … có biết nhau sao?”

Đây là chuyện chưa từng có, trước đây cho dù cậu ta thật sự làm sai cái gì, Hàn Tử Dịch cũng không để trong bụng.Lão Cao dạy hai tiết liên tiếp, tiết kế tiếp là tiếng Anh.Khối lớp 12 học ở tầng dưới cùng của toà nhà, lớp 9 nằm ở một đầu hàng lang, lớp 1 nằm ở đầu bên kia.Cô Hồng cũng từng tưởng tượng rằng mình hoán đổi vị trí với lão Cao, cô dạy lớp 1, lão Cao dạy lớp 9. Như vậy toàn bộ những học sinh học giỏi ở cấp ba đều trong tay cô, đủ loại khen thưởng và vinh dự cũng sẽ rơi vào tay cô.

Lương Văn Hào cũng thắc mắc: “Đúng vậy, ai biết được, có người nói quan hệ giữa họ tốt lắm, có người nói bọn họ đánh nhau. À, không phải quan hệ giữa cậu và Hàn Tử Dịch là tốt nhất sao, cậu ấy không nói với cậu chuyện này sao?”

Vì tờ bài thi này, cậu đã nhờ Lý Phàm tìm giáo viên phụ đạo cho anh.Chỉ trích cô không biết tốt xấu, còn chỉ trích kiến thức cô giảng không rõ ràng.Ở trong trường tuy rằng không nói rõ nhưng lãnh đạo to to nhỏ nhỏ đã ám chỉ lão Cao nhất định phải tìm ra nguyên nhân quấy nhiễu Hàn Tử Dịch. Các cô cũng không phải không nghĩ đến vấn đề tại Hàn Tử Dịch, nhưng mà vừa nghĩ đến tờ bảng điểm đẹp đến không lời nào tả nổi ngày xưa của anh thì trong đầu lập tức không tự chủ được mà nhận định là nhân tố bên ngoài quấy nhiễu.Chuyện này chỉ cần tưởng tượng thôi cũng có thể vui mừng thành tiếng.

Tiếp tục đọc “Mặc sức cưng chiều – Chương 15”

Boyband – Chương 15

Tác giả: Y Đình Mạt Đồng

Biên tập: Tử Hầu

Chương 15:

Chuyển tiếp của Tô Tỉ

Mọi người đều rất vui mừng vì sự thành công của lần đầu biểu diễn trên sân khấu, tuy rằng Finger chưa đạt được vị trí nào nhưng điều này cũng rất bình thường, bài hát của họ đăng lên còn chưa được một tuần nên chưa tham gia bình chọn, mục đích của hôm nay là biểu diễn lần đầu trên sân khấu.

Tiếp tục đọc “Boyband – Chương 15”

Boyband – Chương 14

Tác giả: Y Đình Mạt Đồng

Biên tập: Tử Hầu

Chương 14:

Lần đầu biểu diễn

Một hàng người thật dài không thấy đuôi ở cửa hông của toà cao ốc Đài truyền hình. Nữ chiếm đa số, nhưng nam cũng không ít. Trong tay mỗi người đều có vật cổ vũ, sau khi kiểm tra an ninh có thể tiến vào sân khấu trực tiếp.

Tiếp tục đọc “Boyband – Chương 14”

Boyband – Chương 13

Tác giả: Y Đình Mạt Đồng

Biên tập: Tử Hầu

Chương 13:

Cây tường vi của chúng ta

Thật sự tình huống này quá bất ngờ khiến La Triều không kịp trở tay. Đúng vậy, công ty có quy định, nếu không phải tình huống đặc biệt thì thực tập sinh phải tập luyện ít nhất hai năm trở lên ở công ty mới đủ tư cách ra mắt. Vì mất thời gian hai năm, sau khi hoàn thành toàn bộ chương trình tài năng mà công ty đã chuẩn bị thì thực tập sinh mới có đầy đủ tố chất để ra mắt. Sau đó trở thành quy chuẩn đào tạo thực tập sinh của hầu hết các công ti giải trí, bao gồm công ty cũ của họ.

Tiếp tục đọc “Boyband – Chương 13”

Boyband – Chương 12

Tác giả: Y Đình Mạt Đồng

Biên tập: Tử Hầu

Chương 12:

“Fan bố”!

“Hát rong?” Sở Ngân bất ngờ, anh chưa từng nghĩ lại có cách phát hiện như vậy, tò mò hỏi: “Làm sao lại muốn hát rong, để kiếm tiền sao?”

Tiếp tục đọc “Boyband – Chương 12”

Boyband – Chương 11

Phần điệp khúc đầu tiên là Kim Noãn và Phương Ký hát đuổi (*), âm thanh của hoa người hòa hợp hay vô cùng, khiến cho người ta có cảm giác đồng thời sự dễ thương và e ấp của đóa tường vi lần đầu nở rộ.Tác giả: Y Đình Mạt Đồng

“Nhóm này có nhan sắc lại có thực lực, không hổ là nhóm nhạc nam của Hướng Duyệt đẩy ra.”

“Ảnh của cậu chụp không giống phong cách của chúng ta.” Tạ Tân Dương  cười nói. Rõ ràng cùng yếu tố chủ đề, ống kính như nhau, nhưng cảm thấy Kim Noãn chụp rất khác.Nếu như nói bốn ngày trước quảng cáo của họ dựa theo phong cách nhóm nam từ xưa giờ, thì hôm nay ảnh chụp của Kim Noãn tựa như xuất hiện không giống với phong cách nhóm nam của bọn họ, trung tâm của bọn họ, còn ẩn giấu một đóa tường vi.Editor: Tử Hầu

Cậu cũng không chụp ra như thế. Lúc đó chụp rất nhiều bộ, không thay đổi chủ đề chỉ thay đổi trên quần áo và trang sức. Cậu chỉ dựa vào yêu cầu của nhiếp ảnh gia mà tạo tư thế, chụp xong còn chưa nhìn thấy phim, hóa ra không ngờ lại là phong cách này.

~~

“Ừ, tôi vui.”

Tác giả: Y Đình Mạt ĐồngEditor: Tử HầuPhản ứng của ba ngày mặc dù không mạnh liệt bằng Sở Ngân, nhưng tuyệt đối không kéo chân, vẫn giữ vững được nhiệt độ và lòng hiếu kỳ của mọi người. Điều này phù hợp với hiệu quả mà công ty mong đợi.Cách mà Thích Châu và Kim Noãn ở chung hình như chính là ồn ào như vậy đó, khoảng cách này có liên quan đến ấn tượng lần đầu gặp mặt không được tốt giữa họ. Mặc dù sau này không cãi nhau nữa, quan hệ cũng không tệ nhưng mở miệng ra thì chính là như vậy, chẳng còn cách nào khác.“Nếu như chưa thấy Sở Ngân, chắc hẳn bạn này sẽ là đại diện rồi đó!”ChKim Noãn gật đầu, nhất thời không nghĩ ra chủ đề nói chuyện.ươ~~“Đứng nói nữa, hẹn lần đầu gặp!”Khi vừa ra ngoài cửa, La Triều lại nhắc nhở: “Tối đừng có xem di động nữa, chưa từng có nhóm nào chỉ có đánh giá tích cực đâu, mấy đứa xem xong lại ngủ không ngon, thả lỏng bản thân là được rồi.”ng 11:

“Ngâm xướng quá ngắn, nhưng tui cũng rất muốn khúc.”

“ĐM, đây là giọng chính thần thánh nào vậy?!”

“Cậu cũng hiểu hả?” Đối với con thỏ tự kỷ, Kim Noãn thốt không được lời kháy đểu cậu ta, nhưng có đôi khi con thỏ này “khiến người ta tức giận” hẳn hoi mới là thật sự khiến người khác nổi xung đó.

“MV quay cũng đẹp nữa, tông màu ấm áp náy quá có cảm giác rồi. PS: Để tui hét to một câu —— Sở Ngân thần đẹp!!!”“Ngâm xướng quá ngắn, nhưng tui cũng rất muốn khúc.”“Không biết tại sao, tui cảm thấy Kim Noãn này hơi mê người.”Phát hành bài hát mới

“Đứng nói nữa, hẹn lần đầu gặp!”

Sở Ngân khẽ xoa mái tóc vàng nhạt nhuộm chưa được bao lâu của Kim Noãn, mỉm cười rồi nói: “Chụp rất đẹp, vì có tấm ảnh của cậu, Finger mới đáng nhớ hơn, đây là chuyện tốt.”

Bởi vì Finger là nhóm nam mới mà đã mấy năm rồi Hướng Duyệt mới đẩy ra, hơn nữa đầu pháo của Sở Ngân đốt rất vang, cho nên lượng theo dõi vô cùng cao.

Nhưng Sở Ngân chủ động đưa ra chủ đề, anh nói: “Vẫn chưa hỏi cậu, làm sao mà cậu được anh La  phát hiện được vậy?”

Đối với thời đại nam sắc này, idol đẹp trai ngời ngời cung không đủ cầu, nhất là kiểu như Sở Ngân mà lộ diện thì lời khen không ngớt như thủy triều, càng hiếm thì cũng càng nâng cao sự coi trọng của Hướng Duyệt đối với Finger, đối với Finger là chuyện tốt.

Tiếp tục đọc “Boyband – Chương 11”