Lãng Mạn – Chương 17

Lãng Mạn Đời Thường

Tác giả: Chi Lập

Dịch: Mặc Thủy

.

Chương 17 | Càng thích anh hơn

Trung tuần tháng 12, thành phố H tuyết tạm dừng rơi. Mỗi lần tuyết rơi hay trời mưa trong thành phố, kim ngân hoa sẽ bị cuốn bay trong tiếng gió xào xạc, rồi phủ đầy lên những mái hiên hay cầu đá, và trên vai những người qua đường. Nhìn ra cửa sổ, không chỉ có gió rét quất lên mặt, mà phong cảnh xung quanh cũng nhòe đi thì thành đường viền đen và nhiều mảng trắng xóa, hệt như cuộn tranh thủy mặc được vẽ vô cùng tinh tế.

Tiếp tục đọc “Lãng Mạn – Chương 17”

Lãng Mạn – Chương 16

Lãng Mạn Đời Thường

Tác giả: Chi Lập

Dịch: Mặc Thủy

.

Chương 16 | Không thể đền đáp

Khi Tống Dĩ Lạc đến nơi, có mấy cô cậu thanh niên đang tụ tập dưới gốc cây bạch quả đã rụng sạch lá, mỗi người bưng một cái đĩa nhỏ đựng bánh kem Oreo mặn được cắt theo phong cách tự do, chỗ cong chỗ vẹo, nhưng họ vẫn ăn hết sức thoải mái. Thấy Tống Dĩ Lạc đến, một cậu trai đứng lên gọi cậu cùng ăn.

Tiếp tục đọc “Lãng Mạn – Chương 16”

Lãng Mạn – Chương 15

Lãng Mạn Đời Thường

Tác giả: Chi Lập

Dịch: Mặc Thủy

.

Chương 15 | Có người yêu rồi

Khi ra ngoài mua đồ ăn sáng, Thẩm Vân Hoài tiện đường ghé sang tiệm tạp hóa, thường thì anh sẽ mua đồ đạc cần dùng trong nhà, kèm theo một hộp Marlboro. Hộp gỗ đặt thuốc lá được để trên quầy bên cửa sổ, có vài loại thường thấy như Song Hỷ, Trung Hoa, hoặc Marlboro. Hôm nay anh không mua, lại khiến bác Trương trêu đùa một phen.

Tiếp tục đọc “Lãng Mạn – Chương 15”

Lãng Mạn – Chương 14

Lãng Mạn Đời Thường

Tác giả: Chi Lập

Dịch: Mặc Thủy

.

Chương 14 | Mừng em về nhà

Cả hai đều không còn quá trẻ, nhưng vẫn như mấy đứa trẻ con vừa tỏ tình xong thì tay chân lúng túng, mà vẫn kiên quyết phải nắm tay nhau cho bằng được. Lúc này gió nổi lên, một cánh hoa khô bay vào trong xe, đậu lại trên đầu vai Tống Dĩ Lạc, Thẩm Vân Hoài mỉm cười phủi nó đi, rồi ghé sát lại trước mặt cậu.

Tiếp tục đọc “Lãng Mạn – Chương 14”

Lãng Mạn – Chương 13

Lãng Mạn Đời Thường

Tác giả: Chi Lập

Dịch: Mặc Thủy

.

Chương 13 | Cho anh một cơ hội

Thẩm Vân Hoài vừa nhận được điện thoại của Tiểu Trần là vội vàng chạy từ nội thành về, tim như bị treo lên tận cuống họng. Khi anh gạt đám đông ra, Tống Dĩ Lạc đang đứng giữa đống hỗn loạn, bên cạnh là Lý Mậu.

Tiếp tục đọc “Lãng Mạn – Chương 13”

Lãng Mạn – Chương 12

Lãng Mạn Đời Thường

Tác giả: Chi Lập

Dịch: Mặc Thủy

.

Chương 12 | Người xưa

Ngày hôm sau tỉnh lại, Tống Dĩ Lạc thấy đầu óc choáng váng, mệt mỏi sau cơn say, hai mắt mơ màng thậm chí còn không nhìn rõ đường. Cậu định ngủ nướng thêm, nhưng chợt nhớ ra những gì mà Thẩm Vân Hoài nói vào tối hôm qua, thế là vội vàng vuốt lại mấy sợi tóc rũ trước trán, rồi đi dép lê vào, lạch bạch chạy đi tìm người.

Tiếp tục đọc “Lãng Mạn – Chương 12”

Lãng Mạn – Chương 11

Lãng Mạn Đời Thường

Tác giả: Chi Lập

Dịch: Mặc Thủy

.

Chương 11 | Moonlight

Đêm gió mát lồng lộng, hương trà bồi hồi trong ánh nắng chiều mờ nhạt. Khi sắc trời ngoài cửa sổ tối dần, nhóm người nói chuyện từ trời nam đến đất bắc, nói chuyện đời như giấc mộng hoàng lương, chỉ với hai ba chai bia, người không uống giỏi chẳng mấy chốc đã đỏ bừng cả mặt. Lý Mậu còn tỉnh thì chào Thẩm Vân Hoài một tiếng, rồi mỗi tay khiêng một người, đưa Dung Ngu và Tiểu Trần ra về, để lại Tống Dĩ Lạc và Thẩm Vân Hoài hóng theo đèn xe, nhìn nhau mà cười.

Tiếp tục đọc “Lãng Mạn – Chương 11”

Lãng Mạn – Chương 10

LÃNG MẠN ĐỜI THƯỜNG

Tác giả: Chi Lập

Dịch: Mặc Thủy

.

Chương 10 | Mẹ vợ

“Lạc Lạc không nói gì với cô về việc thuê nhà chung với người khác cả.”

Tiếp tục đọc “Lãng Mạn – Chương 10”

Lãng Mạn – Chương 9

LÃNG MẠN ĐỜI THƯỜNG

Tác giả: Chi Lập

Dịch: Mặc Thủy

.

Chương 9 | Chung sống

Có lẽ vì khả năng thuyết phục của Thẩm Vân Hoài đủ để dụ dỗ người khác, Tống Dĩ Lạc cuối cùng cũng không kìm được, rồi đồng ý bước vào cuộc sống miễn cưỡng thì xem là chung một nhà trong ánh mắt nửa thăm dò nửa trông mong của anh.

Tiếp tục đọc “Lãng Mạn – Chương 9”

Lãng Mạn – Chương 8

LÃNG MẠN ĐỜI THƯỜNG

Tác giả: Chi Lập

Dịch: Mặc Thủy

.

Chương 8 | Canh thịt dê bánh mì Pita

Nhà cũ mà Thẩm Vân Hoài thuộc loại nhà liền kề có lịch sử lâu đời, nằm cách khu du lịch chỉ khoảng 20 phút lái xe. Tuy vậy, xe không thể lái vào đến tận nhà, nên Thẩm Vân Hoài chỉ có thể cùng Tống Dĩ Lạc đi bộ vào. Con đường này rất khác với khu du lịch, người bản địa đông hơn du khách, nhưng khi đi qua các góc đường vẫn có thể nghe thấy đủ loại khẩu âm vùng miền. Người ta trả giá ồn ào, nói với nhau những chuyện thường nhật, cùng với tiếng đài phát thanh không quá hay truyền đến từ trường đại học gần đó, nghe như giấy nhám chà lau nhiều lần.

Tiếp tục đọc “Lãng Mạn – Chương 8”

Lãng Mạn – Chương 7

Lãng Mạn Đời Thường

Tác giả: Chi Lập

Dịch: Mặc Thủy

.

Chương 7 | Lâu ngày sinh tình

Cô Vương ở lại nhà trọ hai đêm, trả phòng vào một ngày thu trời trong xanh hiếm hoi. Trước khi đi, cô còn nhờ dì nấu cơm chụp hình cho mình và Tống Dĩ Lạc, một tấm giữ cho mình, tấm còn lại đưa cho Tống Dĩ Lạc bảo để làm kỷ niệm về vị khách đầu tiên.

Tiếp tục đọc “Lãng Mạn – Chương 7”