Công Tử – Chương 2

CÔNG TỬ ƯNG PHIÊN PHIÊN

Tác giả: Túy Hựu Hà Phương

Dịch: Mặc Thủy

.

Chương 2

Khí phách trong cốt cách, hiện trên mỗi ánh nhìn

Ưng Phiên Phiên rất thích thanh kiếm này, nói chính xác hơn thì y thích sưu tầm những thứ xinh đẹp, sang trọng, tinh xảo.

Ngón tay giấu trong tay áo, y nhẹ nhàng lần theo hoa văn trên cán kiếm, đồng thời nhanh chóng tính toán cái lợi và hại khi đâm chết Phó Hàn Thanh ở đây.

Tiếp tục đọc “Công Tử – Chương 2”

Công Tử – Chương 1

CÔNG TỬ ƯNG PHIÊN PHIÊN

Tác giả: Túy Hựu Hà Phương

Dịch: Mặc Thủy

.

Chương 1

Một thoáng ta bừng tỉnh, ngỡ mộng tàn còn đây

Ưng Phiên Phiên sống lại.

Nhưng thời điểm sống lại này cũng chẳng ra làm sao, y chưa kịp mở mắt ra thì đã nhận thấy dòng nước lạnh băng chảy tràn vào mũi miệng, mang đến cảm giác ngạt thở đến choáng váng. Cơ thể còn đang chìm dần xuống lòng sông, tay chân y lạnh cóng và tê dại, bên tai ong ong. Một bầy cá nhỏ vui sướng bơi qua bên cạnh y, một con còn tò mò chạm vào bên má y. Ưng Phiên Phiên giật mình, lấy hết sức lực còn sót lại trong cơ thể để bơi lên trên.

Tiếp tục đọc “Công Tử – Chương 1”

Dịu Dàng – Chương 99 (Hết)

XIN CHÀO, DỊU DÀNG

Tác giả: Dịch Dung Thuật Cửu

Dịch: Mặc Thủy

.

Chương 99

Triệu Hồng trao đổi với Nhạc Trĩ, sau đó tự mình đến Nhã Châu gặp Tôn Triết.

Tôn Triết đã không còn như dáng vẻ trong ký ức của anh nữa, thay đổi lớn nhất là không còn hàm ria mép, gầy hơn rất nhiều, và trông hết sức chán chường.

Triệu Hồng muốn nhắc đến Hà Văn Vũ để bắt đầu: “Hà Văn Vũ…”

Tiếp tục đọc “Dịu Dàng – Chương 99 (Hết)”

Dịu Dàng – Chương 95

XIN CHÀO, DỊU DÀNG

Tác giả: Dịch Dung Thuật Cửu

Dịch: Mặc Thủy

.

Chương 95

Từ Tán: “Ừ, có lẽ phải qua một thời gian nữa mới có thay đổi.”

Công việc của họ đã kết thúc rồi, anh chuyển hết người và bằng chứng phạm tội vào tay Nhạc Trĩ, tiếp theo đây, làm sao thuyết phục Tôn Triết là việc mà Nhạc Trĩ phải lo.

Tiếp tục đọc “Dịu Dàng – Chương 95”

Dịu Dàng – Chương 94

XIN CHÀO, DỊU DÀNG

Tác giả: Dịch Dung Thuật Cửu

Dịch: Mặc Thủy

.

Chương 94

Nửa sau của đêm, Lý Minh Ân vẫn uống rượu.

Đây là lần đầu tiên lão “giết” người.

Lần đầu tiên tự tay “giết” một người.

Tiếp tục đọc “Dịu Dàng – Chương 94”

Dịu Dàng – Chương 93

XIN CHÀO, DỊU DÀNG

Tác giả: Dịch Dung Thuật Cửu

Dịch: Mặc Thủy

.

Chương 93

Lãnh đạo chủ trì cuộc họp lên tiếng: “Nghiêm túc chút đi, đừng nói quá xa, những thông tin trên mạng không thể dùng làm chứng cứ, ở đây không phải chỗ để bàn tán chuyện ngoài lề.”

Ông ta còn nhắc nhở: “Đưa Từ Tán đến là để hỗ trợ điều tra, thường chỉ trong vòng 24 giờ, kéo dài nhất cũng chỉ thêm được 4 giờ là phải thả người, mọi người tranh thủ thời gian đi.”

Tiếp tục đọc “Dịu Dàng – Chương 93”

Dịu Dàng – Chương 92

XIN CHÀO, DỊU DÀNG

Tác giả: Dịch Dung Thuật Cửu

Dịch: Mặc Thủy

.

Chương 92

Từ Tán ra khỏi nhà vệ sinh thì thấy hai cảnh sát đang đứng chờ ở quầy lễ tân. Họ đã đến văn phòng nhưng Từ Tán không có ở đó, bèn ra ngoài này chờ, đây là cửa ra vào, có ai đi ngang qua đều dễ dàng thấy được.

Từ Tán bước lại gần, thấy một trong hai cảnh sát là người quen, anh đã từng gặp trong cục lần trước. Anh cười chào hỏi: “Đồng chí Trương, lại gặp mặt rồi.”

Cảnh sát Trương rất thân thiện: “Chúng tôi đến là vì muốn nhờ anh hỗ trợ cảnh sát trong một vài việc.”

Tiếp tục đọc “Dịu Dàng – Chương 92”

Dịu Dàng – Chương 91

XIN CHÀO, DỊU DÀNG

Tác giả: Dịch Dung Thuật Cửu

Dịch: Mặc Thủy

.

Chương 91

Thời đại internet, tin tức lan truyền với tốc độ chóng mặt. Lưu Kim vừa bước chân vào cục cảnh sát Nhã Châu, nói muốn tự thú, thì tin tức đã xuất hiện ngay trên các kênh truyền thông lớn.

“Người hâm mộ” của Tụ Hâm không chịu tin, còn mắng giới truyền thông là bịa đặt.

Bọn họ rất sốt ruột, nhưng phía Tụ Hâm vẫn giữ yên lặng, chẳng những Lưu Kim không đứng ra an ủi mọi người, mà cũng không có một ai nói rõ tình hình, tựa như đang ngầm thừa nhận những tin tức kia.

Tiếp tục đọc “Dịu Dàng – Chương 91”