Hàng Xóm – Phần 4

HÀNG XÓM

Tác giả: Thanh Đoan

Trang Nam đang khoanh tay đứng dựa vào trước cửa nhà cậu. Trời ngày càng lạnh, anh cũng đã quấn khoăng quàng cổ rồi, trông như vừa đi làm về. Nét mặt anh vẫn còn vẻ mệt mỏi, đôi chân dài bắt chéo vào nhau, nửa gương mặt hướng về phía Lâm Ôn có đường nét rất dịu dàng, trông như bức tượng điêu khắc. Nghe thấy tiếng bước chân, anh quay lại. Ánh sáng rọi lên gương mặt anh, chiếu vào đáy mắt, sau cùng biến thành một nụ cười rực rỡ chói lóa: “Cậu Lâm, tôi còn tưởng cậu không có nhà.”

Phần 3

“Có khi nào tâm lý biến thái không, trên tivi hay chiếu cái loại sát nhân hàng loạt ấy…”

.

Trang Nam vội vàng an ủi cậu: “Tối qua đã làm phiền cậu, rất cảm ơn cậu đã giúp tôi. À, đồ ăn cậu nấu rất ngon.”

“Nói chuyện với người ta mà không bao giờ ngẩng đầu lên.”

Căn phòng rất ấm áp, thoang thoảng mùi thơm nhẹ cùng với mùi thức ăn còn sót lại. Trang Nam rất muốn được ở lại thêm, nhưng nghĩ lại thì chắc hẳn cậu hàng xóm sẽ không chịu được, anh chỉ đành mặc áo khoác vào, nhận đồ của mình. Sau đó, anh vứt bỏ sự quyết đoán lạnh lùng trên bàn đàm phán, nói bằng thái độ ôn hòa lịch sự: “Lâm Ôn.”

“…Anh Trang, anh đi, ra phòng ăn trước, chờ một chút.”

“Tay chân với cổ cứ rụt vào, mà không thấy đi làm gì cả, có khi nào là ăn trộm không?”

Trang Nam như vậy, có thể là, đầu bảng?

~*~

Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.Phần 4

“…Kêu mấy đứa nhỏ ở nhà tránh xa nó ra.”

Một phần kí ức còn sót lại hiện lên. Đêm qua cô thư kí đưa anh về đến hầm gửi xe bên dưới thì sáp lại đòi hôn, còn muốn vượt quá giới hạn. Anh đẩy cô ta ra kịp thời, mắng cho một trận rồi vội vàng chạy lên nhà. Chút sức lực cuối cùng đã bị dùng hết, mãi đến khi đứng trước cửa nhà, anh mới phát hiện ra mình bỏ chìa khóa nhà ở dưới xe.

Cánh cửa đằng sau đóng lại, gió rét mùa đông ngoài hành lang lập tức ùa đến.

Lâm Ôn giống hệt một chú sóc nhỏ đang ôm cái đuôi của mình hết sức cẩn thận, đứng trên cành cây mảnh mai lắc lư trong gió, tràn đầy cảnh giác với tất cả động tĩnh xung quanh. Cứ như chỉ cần một âm thanh nào vang lên là cậu sẽ giật mình xù lông, ngã thẳng xuống dưới.

Cậu sống một mình từ lâu, hội chứng sợ xã hội càng lúc càng nghiêm trọng, nếu như tủ lạnh vẫn còn thức ăn thì cậu tuyệt đối không bước ra ngoài một bức, trừ khi nào đi bỏ rác.

.

Ừm, không được kì thị người khác, nghề nghiệp không phân cao thấp, con người không chia sang hèn.

.

Sống một mình, không thích ra ngoài, sợ giao tiếp.

Đèn hành lang lại tối đi, anh vỗ vỗ tay, đứng lúc hoạt động tay chân sắp đông cứng. Anh đưa thứ đang cầm trong tay ra: “Gần đây hơi bận, không mua được bữa sáng rồi, chỉ có thể mời cậu ăn bữa khuya thôi. Cậu có ngại cùng ăn một bữa không?”

Có tiến có lùi phải thích hợp.

Ừm, không được kì thị người khác, nghề nghiệp không phân cao thấp, con người không chia sang hèn.

Lâm Ôn lắc đầu thật chậm, nhưng từ chối nói chuyện.

Đây là lần đầu tiên cậu gặp được một người chu đáo như vậy, anh thậm chí không nhìn cậu bằng ánh mắt kì lạ trước tính cách quái dị này. Chờ khi đèn lại tắt lần nữa, cậu mới thì thầm lời chúc ngủ ngon, rồi đóng cửa lại.

“Có khi nào tâm lý biến thái không, trên tivi hay chiếu cái loại sát nhân hàng loạt ấy…”

Khoan đã.

Một phần kí ức còn sót lại hiện lên. Đêm qua cô thư kí đưa anh về đến hầm gửi xe bên dưới thì sáp lại đòi hôn, còn muốn vượt quá giới hạn. Anh đẩy cô ta ra kịp thời, mắng cho một trận rồi vội vàng chạy lên nhà. Chút sức lực cuối cùng đã bị dùng hết, mãi đến khi đứng trước cửa nhà, anh mới phát hiện ra mình bỏ chìa khóa nhà ở dưới xe.

Lâm Ôn xác định thời gian nộp bản thảo với biên tập xong thì thấy cũng đã muộn lắm rồi. Cậu bất chợt nhớ đến Trang Nam ở đối diện. Người làm nghề như anh chắc là buổi tối ra ngoài, đến đêm khuya mới về nhà? Người làm nghề này chắc là từng có một quá khứ mà ít người biết đến? Cậu còn chưa có linh cảm gì về nhân vật chính cho cuốn sách tiếp theo, hay là… thử đào sâu vào những người làm nghề như Trang Nam xem sao?

Căn phòng rất ấm áp, thoang thoảng mùi thơm nhẹ cùng với mùi thức ăn còn sót lại. Trang Nam rất muốn được ở lại thêm, nhưng nghĩ lại thì chắc hẳn cậu hàng xóm sẽ không chịu được, anh chỉ đành mặc áo khoác vào, nhận đồ của mình. Sau đó, anh vứt bỏ sự quyết đoán lạnh lùng trên bàn đàm phán, nói bằng thái độ ôn hòa lịch sự: “Lâm Ôn.”

Vậy nên anh lùi về sau hai bước, tạo thành không gian trống trải, đồng thời giữ cho cửa thang máy mở ra. Trước khi đi, anh cười với cái chóp nón nhọn nhọn xù lông của Lâm Ôn: “Tạm biệt.”

Thế là Lâm Ôn lại càng sợ giao lưu với người khác. Những nơi đông người trở thành địa ngục với cậu. Dù có mặc bao nhiêu lớp áo cậu cũng vẫn có cảm giác như bị lột sạch ra ném vào dưới ánh đèn. Thậm chí biên tập ngày xưa thường gọi điện trao đổi với cậu cũng không thể không chuyển sang nhắn tin.

Lâm Ôn rất muốn từ chối, nhưng khi thấy nét mặt tiều tụy của người đàn ông kia, một suy nghĩ bỗng nhiên hiện ra trong lòng: Hơi bận… Có thể là gặp phải khách hàng nào khó chơi? Tuy rằng làm nghề này, nhưng chắc chắn cũng rất mệt.

Dịch: Mặc Thủy

Nhưng mỗi lần được gặp cậu hàng xóm, anh lại nhớ đến cháo và trứng chiên của ngày hôm đó. Trái tim như bị đóng băng nay gặp ánh mặt trời, hòa tan một phần lại  một phần.

Sống một mình, không thích ra ngoài, sợ giao tiếp.

“Nhìn cũng thấy thành thật mà, chăm chỉ nhỉ, bao nhiêu tuổi rồi mà không có bạn gái.”

.

Tay nghề nấu ăn của cậu hàng xóm hơn xa mong đợi của Trang Nam. Đến khi anh được ăn thì cháo đã nguội vừa miệng, đậu hũ và cải muối cũng ngon, trứng chiên vàng ươm nằm trong chiếc đĩa trắng trông như một mặt trởi nhỏ vừa lên.

Trang Nam đang khoanh tay đứng dựa vào trước cửa nhà cậu. Trời ngày càng lạnh, anh cũng đã quấn khoăng quàng cổ rồi, trông như vừa đi làm về. Nét mặt anh vẫn còn vẻ mệt mỏi, đôi chân dài bắt chéo vào nhau, nửa gương mặt hướng về phía Lâm Ôn có đường nét rất dịu dàng, trông như bức tượng điêu khắc. Nghe thấy tiếng bước chân, anh quay lại. Ánh sáng rọi lên gương mặt anh, chiếu vào đáy mắt, sau cùng biến thành một nụ cười rực rỡ chói lóa: “Cậu Lâm, tôi còn tưởng cậu không có nhà.”

.

Cậu sống một mình từ lâu, hội chứng sợ xã hội càng lúc càng nghiêm trọng, nếu như tủ lạnh vẫn còn thức ăn thì cậu tuyệt đối không bước ra ngoài một bức, trừ khi nào đi bỏ rác.

Lâm Ôn lắc đầu thật chậm, nhưng từ chối nói chuyện.

Chàng sóc hướng nội ngại ngùng vậy mà không hề có vẻ u ám tối tăm. Cậu giống như mùi hương của chiếc giường hôm ấy, ấm áp dịu dàng.

Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.

Tác giả: Thanh Đoan

“Đừng căng thẳng.” Anh cúi người xuống, muốn cho Lâm Ôn nhìn vào mắt mình, rồi nói bằng giọng thành khẩn: “Ngày hôm đó rất lạnh, coi như cậu đã cứu mạng tôi rồi, tôi muốn chân thành cảm ơn cậu.”

4.

Anh không mở mắt ra, tay chân duỗi dài thoải mái trên giường. Phòng rất ấm, giường rất mềm làm người nằm chỉ muốn vùi mình vào trong. Chăn dày nhẹ như bông trên người, làm anh thoải mái muốn làm biếng. Trong không khí có một mùi hương hòa quyện của sữa tắm và dầu gội đầu thoang thoảng như có như không.

Trang Nam vội vàng an ủi cậu: “Tối qua đã làm phiền cậu, rất cảm ơn cậu đã giúp tôi. À, đồ ăn cậu nấu rất ngon.”

Bao nhiêu tuổi rồi, ra ngoài mà còn quên mang chìa khóa?

Bao nhiêu tuổi rồi, ra ngoài mà còn quên mang chìa khóa?

“Cậu nhận đi.”

Dịch: Mặc Thủy

Tác giả: Thanh Đoan

“Nhìn cũng thấy thành thật mà, chăm chỉ nhỉ, bao nhiêu tuổi rồi mà không có bạn gái.”

Tuy cậu đưa ra lựa chọn “có muốn về nhà không”, nhưng đến khi Trang Nam rửa mặt vệ sinh xong xuôi đi ra, cháo trắng và thức ăn kèm bày sẵn trên bàn đã chứng minh rằng chủ nhà chuẩn bị trước bữa sáng ngay từ khi anh còn chưa tỉnh.

“Tay chân với cổ cứ rụt vào, mà không thấy đi làm gì cả, có khi nào là ăn trộm không?”

Phần 3

Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.

Anh không mở mắt ra, tay chân duỗi dài thoải mái trên giường. Phòng rất ấm, giường rất mềm làm người nằm chỉ muốn vùi mình vào trong. Chăn dày nhẹ như bông trên người, làm anh thoải mái muốn làm biếng. Trong không khí có một mùi hương hòa quyện của sữa tắm và dầu gội đầu thoang thoảng như có như không.

“Nói chuyện với người ta mà không bao giờ ngẩng đầu lên.”

“Trời ơi, thanh niên gì mà cả mấy tháng không thấy ra khỏi cửa, chẳng biết ở trong nhà làm cái gì…”

Bao nhiêu tuổi rồi, ra ngoài mà còn quên mang chìa khóa?

Tuy cậu đưa ra lựa chọn “có muốn về nhà không”, nhưng đến khi Trang Nam rửa mặt vệ sinh xong xuôi đi ra, cháo trắng và thức ăn kèm bày sẵn trên bàn đã chứng minh rằng chủ nhà chuẩn bị trước bữa sáng ngay từ khi anh còn chưa tỉnh.

Đây là lần đầu tiên cậu gặp được một người chu đáo như vậy, anh thậm chí không nhìn cậu bằng ánh mắt kì lạ trước tính cách quái dị này. Chờ khi đèn lại tắt lần nữa, cậu mới thì thầm lời chúc ngủ ngon, rồi đóng cửa lại.

Trang Nam đang khoanh tay đứng dựa vào trước cửa nhà cậu. Trời ngày càng lạnh, anh cũng đã quấn khoăng quàng cổ rồi, trông như vừa đi làm về. Nét mặt anh vẫn còn vẻ mệt mỏi, đôi chân dài bắt chéo vào nhau, nửa gương mặt hướng về phía Lâm Ôn có đường nét rất dịu dàng, trông như bức tượng điêu khắc. Nghe thấy tiếng bước chân, anh quay lại. Ánh sáng rọi lên gương mặt anh, chiếu vào đáy mắt, sau cùng biến thành một nụ cười rực rỡ chói lóa: “Cậu Lâm, tôi còn tưởng cậu không có nhà.”

Vậy là khi lại gặp nhau ở thang máy, nghe thấy lời chào hỏi ôn hòa của Trang Nam, Lâm Ôn kéo tay áo, cổ họng như bị một thứ vô danh nào đó chặn lại. Miệng cậu khép khép mở mở vài lần, mãi mới tích đủ can đảm để trả lời bằng giọng lí nhí như muỗi kêu: “…Chào, chào anh, anh Trang.”

Trang Nam như vậy, có thể là, đầu bảng?

Cậu sống một mình từ lâu, hội chứng sợ xã hội càng lúc càng nghiêm trọng, nếu như tủ lạnh vẫn còn thức ăn thì cậu tuyệt đối không bước ra ngoài một bức, trừ khi nào đi bỏ rác.

Thang máy đến nơi, kêu một tiếng tinh. Âm thanh còn lớn hơn cả giọng nói của Lâm Ôn, cũng đồng thời đánh tan dũng khí của cậu. Cậu kéo nón xuống, mím chặt môi, định chờ Trang Nam đi rồi mới ra.

“…Anh Trang, anh đi, ra phòng ăn trước, chờ một chút.”

Khoan đã.

“Trời ơi, thanh niên gì mà cả mấy tháng không thấy ra khỏi cửa, chẳng biết ở trong nhà làm cái gì…”

Một phần kí ức còn sót lại hiện lên. Đêm qua cô thư kí đưa anh về đến hầm gửi xe bên dưới thì sáp lại đòi hôn, còn muốn vượt quá giới hạn. Anh đẩy cô ta ra kịp thời, mắng cho một trận rồi vội vàng chạy lên nhà. Chút sức lực cuối cùng đã bị dùng hết, mãi đến khi đứng trước cửa nhà, anh mới phát hiện ra mình bỏ chìa khóa nhà ở dưới xe.

Khoan đã.

.

Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.Phần 4

Khoan đã.

4.

Khoan đã.

Lâm Ôn quyết không ngẩng lên, từ đầu đến cuối vẫn tránh ánh mắt anh. Cơ thể cậu gồng cứng.

Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.

Cánh cửa đằng sau đóng lại, gió rét mùa đông ngoài hành lang lập tức ùa đến.

Lâm Ôn quyết không ngẩng lên, từ đầu đến cuối vẫn tránh ánh mắt anh. Cơ thể cậu gồng cứng.

“Tính tình kì cục lắm.”

.

Sau đó, anh lại bổ sung thêm: “Chúc ngủ ngon.”

Trang Nam đắn đo một lúc mới bước đến trước mặt Lâm Ôn, đưa bữa khuya đã đóng gói mang về sang cho cậu. Cái túi vẫn còn đang nóng.

.

Trang Nam đang khoanh tay đứng dựa vào trước cửa nhà cậu. Trời ngày càng lạnh, anh cũng đã quấn khoăng quàng cổ rồi, trông như vừa đi làm về. Nét mặt anh vẫn còn vẻ mệt mỏi, đôi chân dài bắt chéo vào nhau, nửa gương mặt hướng về phía Lâm Ôn có đường nét rất dịu dàng, trông như bức tượng điêu khắc. Nghe thấy tiếng bước chân, anh quay lại. Ánh sáng rọi lên gương mặt anh, chiếu vào đáy mắt, sau cùng biến thành một nụ cười rực rỡ chói lóa: “Cậu Lâm, tôi còn tưởng cậu không có nhà.”Trang Nam vội vàng an ủi cậu: “Tối qua đã làm phiền cậu, rất cảm ơn cậu đã giúp tôi. À, đồ ăn cậu nấu rất ngon.”Phần 4

7.

Không hiểu sao, đại ma đầu làm việc dứt khoát, nói sao là vậy trong công ty thường ngày lại đầy thiện cảm với cậu hàng xóm chỉ mới gặp vài lần.

Cậu sống một mình từ lâu, hội chứng sợ xã hội càng lúc càng nghiêm trọng, nếu như tủ lạnh vẫn còn thức ăn thì cậu tuyệt đối không bước ra ngoài một bức, trừ khi nào đi bỏ rác.

Lâm Ôn hiếm khi ra ngoài, cho dù có đi cũng sẽ quấn mình thật kín trong quần áo rất dày. Mỗi một tấc da thịt bị lộ ra đều khiến cậu cảm thấy khó chịu và hoảng loạn, không dám ngẩng đầu lên. Vì vậy mỗi khi bị buộc phải ra khỏi cửa, Lâm Ôn đều sẽ chọn lúc đêm tối vắng người. Mà trong mỗi lần hiếm hoi cậu đi ra, đều sẽ tình cờ chạm mặt Trang Nam, có khi là trước cửa nhà, cũng có lúc trước thang máy.

Đèn hành lang lại tối đi, anh vỗ vỗ tay, đứng lúc hoạt động tay chân sắp đông cứng. Anh đưa thứ đang cầm trong tay ra: “Gần đây hơi bận, không mua được bữa sáng rồi, chỉ có thể mời cậu ăn bữa khuya thôi. Cậu có ngại cùng ăn một bữa không?”

Tiếp tục đọc “Hàng Xóm – Phần 4”

Mặc sức cưng chiều – Chương 16

Tác giả: Thời Bất Đãi Ngã

Biên tập: Tử Hầu

Chương 16: Mùi vị đố kị

Ông nghĩ thầm, sao mà càng nghe càng kỳ lạ vậy, cái gì mà có Thẩm Yến Trầm mọi thứ sẽ trở về điểm ban đầu. Chẳng lẽ cậu ấy học hành vì Thẩm Yến Trầm sao? Này chẳng phải vớ vấn hồ đồ sao?***Về phần bài thi, về phòng Thẩm Yến Trầm trực tiếp giấu đi, hoàn toàn không có suy nghĩ để cho bất cứ ai nhìn thấy.Câu trả lời của Hàn Tử Dịch đã để lộ tất cả điểm mấu chốt, hai mắt lão Cao đỏ lên, nếu có thể, thậm chí ông muốn thốt ra lời thô tục.

Nhưng mà nghĩ lại khả năng tiếp nhân của lão Cao, hơn nữa vì rất nhiều nhân tố khác, bây giờ chuyện bạn trai còn chưa đâu vào đâu, suy nghĩ này cũng chỉ hiện lên trong đầu rồi lại bị nuốt trở lại vào bụng.

Chu Văn Hàng thích ăn cá.

Hàn Tử Dịch không phải không quan tâm học hành, cũng không phải không coi trọng cấp ba. Chung quy anh là người sống lại, anh đã trải qua những chuyện này rồi, hoàn hoàn không muốn trải qua một lần nữa.Sau khi bắt máy, giọng nói của Hàn Tử Dịch từ Mic truyền đến: “Tôi mời ra khỏi phòng thầy Cao, cùng đi ăn nhé?”Nếu cũng có khả năng, thậm chí Hàn Tử Dịch sẽ nói thêm một câu, bây giờ anh và Thẩm Yến Trầm là bạn bè, một ngày nào đó không chừng trở thành bạn trai của nhau đó.

Tiếp tục đọc “Mặc sức cưng chiều – Chương 16”

Hàng Xóm – Phần 3

HÀNG XÓM

Tác giả: Thanh Đoan

.

Căn phòng rất ấm áp, thoang thoảng mùi thơm nhẹ cùng với mùi thức ăn còn sót lại. Trang Nam rất muốn được ở lại thêm, nhưng nghĩ lại thì chắc hẳn cậu hàng xóm sẽ không chịu được, anh chỉ đành mặc áo khoác vào, nhận đồ của mình. Sau đó, anh vứt bỏ sự quyết đoán lạnh lùng trên bàn đàm phán, nói bằng thái độ ôn hòa lịch sự: “Lâm Ôn.”

~*~

Một phần kí ức còn sót lại hiện lên. Đêm qua cô thư kí đưa anh về đến hầm gửi xe bên dưới thì sáp lại đòi hôn, còn muốn vượt quá giới hạn. Anh đẩy cô ta ra kịp thời, mắng cho một trận rồi vội vàng chạy lên nhà. Chút sức lực cuối cùng đã bị dùng hết, mãi đến khi đứng trước cửa nhà, anh mới phát hiện ra mình bỏ chìa khóa nhà ở dưới xe.

.

.

Đèn hành lang lại tối đi, anh vỗ vỗ tay, đứng lúc hoạt động tay chân sắp đông cứng. Anh đưa thứ đang cầm trong tay ra: “Gần đây hơi bận, không mua được bữa sáng rồi, chỉ có thể mời cậu ăn bữa khuya thôi. Cậu có ngại cùng ăn một bữa không?”

Ừm, không được kì thị người khác, nghề nghiệp không phân cao thấp, con người không chia sang hèn.

Đây là lần đầu tiên cậu gặp được một người chu đáo như vậy, anh thậm chí không nhìn cậu bằng ánh mắt kì lạ trước tính cách quái dị này. Chờ khi đèn lại tắt lần nữa, cậu mới thì thầm lời chúc ngủ ngon, rồi đóng cửa lại.

Khoan đã.

Lâm Ôn xác định thời gian nộp bản thảo với biên tập xong thì thấy cũng đã muộn lắm rồi. Cậu bất chợt nhớ đến Trang Nam ở đối diện. Người làm nghề như anh chắc là buổi tối ra ngoài, đến đêm khuya mới về nhà? Người làm nghề này chắc là từng có một quá khứ mà ít người biết đến? Cậu còn chưa có linh cảm gì về nhân vật chính cho cuốn sách tiếp theo, hay là… thử đào sâu vào những người làm nghề như Trang Nam xem sao?

Lâm Ôn rất muốn từ chối, nhưng khi thấy nét mặt tiều tụy của người đàn ông kia, một suy nghĩ bỗng nhiên hiện ra trong lòng: Hơi bận… Có thể là gặp phải khách hàng nào khó chơi? Tuy rằng làm nghề này, nhưng chắc chắn cũng rất mệt.

Sống một mình, không thích ra ngoài, sợ giao tiếp.

Tay nghề nấu ăn của cậu hàng xóm hơn xa mong đợi của Trang Nam. Đến khi anh được ăn thì cháo đã nguội vừa miệng, đậu hũ và cải muối cũng ngon, trứng chiên vàng ươm nằm trong chiếc đĩa trắng trông như một mặt trởi nhỏ vừa lên.

.

Cậu sống một mình từ lâu, hội chứng sợ xã hội càng lúc càng nghiêm trọng, nếu như tủ lạnh vẫn còn thức ăn thì cậu tuyệt đối không bước ra ngoài một bức, trừ khi nào đi bỏ rác.

Lâm Ôn lắc đầu thật chậm, nhưng từ chối nói chuyện.

Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.

“Đừng căng thẳng.” Anh cúi người xuống, muốn cho Lâm Ôn nhìn vào mắt mình, rồi nói bằng giọng thành khẩn: “Ngày hôm đó rất lạnh, coi như cậu đã cứu mạng tôi rồi, tôi muốn chân thành cảm ơn cậu.”

Trang Nam vội vàng an ủi cậu: “Tối qua đã làm phiền cậu, rất cảm ơn cậu đã giúp tôi. À, đồ ăn cậu nấu rất ngon.”

Bao nhiêu tuổi rồi, ra ngoài mà còn quên mang chìa khóa?

Dịch: Mặc Thủy

Tác giả: Thanh Đoan

Tuy cậu đưa ra lựa chọn “có muốn về nhà không”, nhưng đến khi Trang Nam rửa mặt vệ sinh xong xuôi đi ra, cháo trắng và thức ăn kèm bày sẵn trên bàn đã chứng minh rằng chủ nhà chuẩn bị trước bữa sáng ngay từ khi anh còn chưa tỉnh.

Phần 3

Anh không mở mắt ra, tay chân duỗi dài thoải mái trên giường. Phòng rất ấm, giường rất mềm làm người nằm chỉ muốn vùi mình vào trong. Chăn dày nhẹ như bông trên người, làm anh thoải mái muốn làm biếng. Trong không khí có một mùi hương hòa quyện của sữa tắm và dầu gội đầu thoang thoảng như có như không.

Bao nhiêu tuổi rồi, ra ngoài mà còn quên mang chìa khóa?

Trang Nam đang khoanh tay đứng dựa vào trước cửa nhà cậu. Trời ngày càng lạnh, anh cũng đã quấn khoăng quàng cổ rồi, trông như vừa đi làm về. Nét mặt anh vẫn còn vẻ mệt mỏi, đôi chân dài bắt chéo vào nhau, nửa gương mặt hướng về phía Lâm Ôn có đường nét rất dịu dàng, trông như bức tượng điêu khắc. Nghe thấy tiếng bước chân, anh quay lại. Ánh sáng rọi lên gương mặt anh, chiếu vào đáy mắt, sau cùng biến thành một nụ cười rực rỡ chói lóa: “Cậu Lâm, tôi còn tưởng cậu không có nhà.”

Trang Nam như vậy, có thể là, đầu bảng?

Cậu sống một mình từ lâu, hội chứng sợ xã hội càng lúc càng nghiêm trọng, nếu như tủ lạnh vẫn còn thức ăn thì cậu tuyệt đối không bước ra ngoài một bức, trừ khi nào đi bỏ rác.

“…Anh Trang, anh đi, ra phòng ăn trước, chờ một chút.”

Khoan đã.

Khoan đã.

Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.Phần 4

4.

Lâm Ôn quyết không ngẩng lên, từ đầu đến cuối vẫn tránh ánh mắt anh. Cơ thể cậu gồng cứng.

Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.

Cánh cửa đằng sau đóng lại, gió rét mùa đông ngoài hành lang lập tức ùa đến.

.

Trang Nam đắn đo một lúc mới bước đến trước mặt Lâm Ôn, đưa bữa khuya đã đóng gói mang về sang cho cậu. Cái túi vẫn còn đang nóng.

.

6.

Trang Nam đang khoanh tay đứng dựa vào trước cửa nhà cậu. Trời ngày càng lạnh, anh cũng đã quấn khoăng quàng cổ rồi, trông như vừa đi làm về. Nét mặt anh vẫn còn vẻ mệt mỏi, đôi chân dài bắt chéo vào nhau, nửa gương mặt hướng về phía Lâm Ôn có đường nét rất dịu dàng, trông như bức tượng điêu khắc. Nghe thấy tiếng bước chân, anh quay lại. Ánh sáng rọi lên gương mặt anh, chiếu vào đáy mắt, sau cùng biến thành một nụ cười rực rỡ chói lóa: “Cậu Lâm, tôi còn tưởng cậu không có nhà.”Một phần kí ức còn sót lại hiện lên. Đêm qua cô thư kí đưa anh về đến hầm gửi xe bên dưới thì sáp lại đòi hôn, còn muốn vượt quá giới hạn. Anh đẩy cô ta ra kịp thời, mắng cho một trận rồi vội vàng chạy lên nhà. Chút sức lực cuối cùng đã bị dùng hết, mãi đến khi đứng trước cửa nhà, anh mới phát hiện ra mình bỏ chìa khóa nhà ở dưới xe.Phần 3

5.

5.

Dịch: Mặc Thủy

Sống một mình, không thích ra ngoài, sợ giao tiếp.

Tay nghề nấu ăn của cậu hàng xóm hơn xa mong đợi của Trang Nam. Đến khi anh được ăn thì cháo đã nguội vừa miệng, đậu hũ và cải muối cũng ngon, trứng chiên vàng ươm nằm trong chiếc đĩa trắng trông như một mặt trời nhỏ vừa lên.

Trang Nam yên lặng ngồi đó, kiên nhẫn nghe cậu lắp bắp nói hết câu, lòng thầm hiểu nên chỉ mỉm cười: “Cảm ơn, nếu không ngại thì tôi ăn trước xong mới đi được không?”

Tiếp tục đọc “Hàng Xóm – Phần 3”

Cưới Chiến Thần – Chương 21

CƯỚI CHIẾN THẦN TÀN TẬT VỀ LÀM THIẾP VÀ CÁI KẾT

Tác giả: Lưu Cẩu Hoa

Editor: KanZe

.

Chương 21

.

Giọng điệu của Kỷ Hoằng Thừa không hề khách sáo chút nào, Hoắc Vô Cữu có thể nhận ra, bức thư này của Kỷ Hoằng Thừa, cơ bản chính là mang ý viết cho Giang Tùy Châu xem.

Suy cho cùng, Kỷ Hoằng Thừa có ngu đến đâu cũng sẽ không tin rằng, thư của mình có thể chuyển đến tay Hoắc Vô Cữu một cách dễ dàng như vậy, thậm chí lọt qua mắt Giang Tùy Châu.

Tiếp tục đọc “Cưới Chiến Thần – Chương 21”

Bình Tĩnh – Ngoại Truyện 1

BÌNH TĨNH, ANH LÀM ĐƯỢC

Tác giả: Đồng Kha

Ngoại truyện 1 | Công khai

Ngoại truyện 2

Dịch: Mặc Thủy

1

Người ta ào ào chạy vào Weibo của hai người:

.

Sao trong đúng thời khắc mấu chốt này lại sập, còn chưa ai biết tin tức này cuối cùng là thật hay giả?

Ngoại truyện 2Ngoại truyện 1 | Công khai

.

Ngày hôm nay‌, cái ôm thế kỉ của Vinh Kinh và ‌Cố Hy trong lễ trao giải càn quét bảng hot search. Cả hai đều là thần tượng hàng đầu, một trong hai người còn là đại gia không nhận bất cứ hoạt động nào ngoài quảng bá cho tác phẩm, cư dân mạng tích lũy nhiệt huyết cả nửa năm trời lúc này đồng lòng hợp sức đưa họ lên bảng.

Tiếp tục đọc “Bình Tĩnh – Ngoại Truyện 1”

Hàng Xóm – Phần 2

HÀNG XÓM

Tác giả: Thanh Đoan

~*~

.

Ừm, không được kì thị người khác, nghề nghiệp không phân cao thấp, con người không chia sang hèn.

Khoan đã.

Sống một mình, không thích ra ngoài, sợ giao tiếp.

.

Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.

Dịch: Mặc Thủy

Tuy cậu đưa ra lựa chọn “có muốn về nhà không”, nhưng đến khi Trang Nam rửa mặt vệ sinh xong xuôi đi ra, cháo trắng và thức ăn kèm bày sẵn trên bàn đã chứng minh rằng chủ nhà chuẩn bị trước bữa sáng ngay từ khi anh còn chưa tỉnh.

Anh không mở mắt ra, tay chân duỗi dài thoải mái trên giường. Phòng rất ấm, giường rất mềm làm người nằm chỉ muốn vùi mình vào trong. Chăn dày nhẹ như bông trên người, làm anh thoải mái muốn làm biếng. Trong không khí có một mùi hương hòa quyện của sữa tắm và dầu gội đầu thoang thoảng như có như không.

Bao nhiêu tuổi rồi, ra ngoài mà còn quên mang chìa khóa?

Cậu sống một mình từ lâu, hội chứng sợ xã hội càng lúc càng nghiêm trọng, nếu như tủ lạnh vẫn còn thức ăn thì cậu tuyệt đối không bước ra ngoài một bức, trừ khi nào đi bỏ rác.

Khoan đã.

4.

Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.

.

.

Trang Nam yên lặng ngồi đó, kiên nhẫn nghe cậu lắp bắp nói hết câu, lòng thầm hiểu nên chỉ mỉm cười: “Cảm ơn, nếu không ngại thì tôi ăn trước xong mới đi được không?”

“…Anh Trang, anh đi, ra phòng ăn trước, chờ một chút.”

Thế giới bên ngoài như một cái miệng quái thú khổng lồ, người đi đường chính là bọn yêu quái nhỏ ven đường. Cậu cẩn thận trốn tránh, lại còn sợ để người khác phát hiện ra mình bất thường.ậu vừa nhớ lại xem lần cuối cùng mà mình nói chuyện với người khác là khi nào, vừa bước đến thang máy. Nhưng cậu mới nhấn số tầng xong, cửa thang máy chưa kịp khép lại, một bàn tay đột nhiên chen vào. Tim Lâm Ôn thắt lại. Cậu vô thức lùi vào góc hai bước, cúi đầu thật thấp, tỏ vẻ từ chối giao lưu với người khác. Mùi rượu nhàn nhạt tỏa ra theo bước chân của người vừa đến. Sau đó, đập vào tầm mắt cậu là một đôi giày da được đánh bóng loáng, và ống quần tây phẳng phiu.

Ừm, không được kì thị người khác, nghề nghiệp không phân cao thấp, con người không chia sang hèn.

Nghe thấy tiếng bước chân, động tác trôi chảy của Lâm Ôn liền khựng lại. Cậu không quay đầu, cổ vô thức rụt lại, cứ như muốn che giấu hết mỗi tấc da thịt lộ ra ngoài. Bị thu hút vì động tác của cậu, Trang Nam lại càng chú ý đến phần da bên ngoài, trắng xanh gần như người bệnh nặng đã lâu không tiếp xúc với ánh mặt trời.Trang Nam bình thường toàn lái xe thẳng đến công ty, sau đó ăn bữa sáng kiểu Tây do thư kí mua về. Đã lâu rồi anh không được thưởng thức một bữa ăn chu đáo như thế này, nét mặt thể hiện sự thỏa mãn khó chê giấu. Tuy anh đã đói đến mức đau cả dạ dày, nhưng vì chủ nhà không có mặt, anh chỉ nhìn quanh rồi không ăn trước. Anh lần theo tiếng động đến nhà bếp, nhìn thấy thanh niên đang đứng quay lưng về phía mình, tay cầm chảo chiên trứng..Một phần kí ức còn sót lại hiện lên. Đêm qua cô thư kí đưa anh về đến hầm gửi xe bên dưới thì sáp lại đòi hôn, còn muốn vượt quá giới hạn. Anh đẩy cô ta ra kịp thời, mắng cho một trận rồi vội vàng chạy lên nhà. Chút sức lực cuối cùng đã bị dùng hết, mãi đến khi đứng trước cửa nhà, anh mới phát hiện ra mình bỏ chìa khóa nhà ở dưới xe.Tác giả: Thanh Đoan

.Tác giả: Thanh Đoan

Phần 3Phần 2

Sau đó là thanh niên trong bộ đồ ngủ bằng vải cotton thò đầu vào. Gương mặt thanh tú, hàng chân mày hơi cau lại, đôi mắt màu hổ phách ôn hòa đang toát lên vẻ căng thẳng. Khi thấy Trang Nam đã ngồi dậy, cậu vô thức rụt người lại, cụp mắt xuống rồi lí nhí nói:“Anh, anh Trang, anh, anh tỉnh rồi… Bữa sáng, đã xong rồi, ở ngoài phòng ăn…phòng tắm ở bên tay trái.”

3.

Lâm Ôn nhắm chặt mắt. Cậu sợ trạng thái phải ở chung phòng với người khác, mãi sau mới ép cơn hoảng loạn xuống được, run giọng nói: “Tôi, tôi đã ăn rồi, chiên trứng cho anh.”

Phần 2

Trang Nam tỉnh lại với cái đầu đau như búa bổ. Tối qua là tiệc mừng công, tất cả mọi người đều vận hết công lực để chuốc rượu anh, đến tàn tiệc thì anh gần như không còn mấy ý thức.

Nhưng dịu dàng thiện lương đến bất ngờ.

Một phần kí ức còn sót lại hiện lên. Đêm qua cô thư kí đưa anh về đến hầm gửi xe bên dưới thì sáp lại đòi hôn, còn muốn vượt quá giới hạn. Anh đẩy cô ta ra kịp thời, mắng cho một trận rồi vội vàng chạy lên nhà. Chút sức lực cuối cùng đã bị dùng hết, mãi đến khi đứng trước cửa nhà, anh mới phát hiện ra mình bỏ chìa khóa nhà ở dưới xe.

Tiếp tục đọc “Hàng Xóm – Phần 2”

Mặc sức cưng chiều – Chương 15

Tác giả: Thời Bất Đãi Ngã

Biên tập: Tử Hầu

Chương 15: Học sinh xuất sắc và học sinh đội sổ

Chu Văn Hàng ngồi dậy thắc mắc: “Tôi không biết cái gì?”Anh chưa từng tiếp xúc gì với cô Hồng, nhưng nhìn tình hình vừa rồi, biểu hiện của cô Hồng rất mâu thuẫn. Ở trong lòng của cô thì học sinh lớp 9 chính là cỏ, không đáng để ý cũng không được tin tưởng.Hàn Tử Dịch có thể nhận diện khuôn mặt trước giáo viên của Trung học số 1 Giang Thành, không ai không nhận ra anh.

Chu Văn Hàng nghe xong lời này thì nụ cười trên môi nhạt bớt, nhưng mà nhanh chống biến mất, vẫn chưa bị phát hiện.

Bên này Hàn Tử Dịch bị lão Cao gọi vào phòng làm việc, đang nhìn lão Cao đi qua đi lại trong phòng, mới đối diện với bản thân, lên tiếng với vẻ mặt từ ái: “Em và Thẩm Yến Trầm của lớp 9 … có biết nhau sao?”

Đây là chuyện chưa từng có, trước đây cho dù cậu ta thật sự làm sai cái gì, Hàn Tử Dịch cũng không để trong bụng.Lão Cao dạy hai tiết liên tiếp, tiết kế tiếp là tiếng Anh.Khối lớp 12 học ở tầng dưới cùng của toà nhà, lớp 9 nằm ở một đầu hàng lang, lớp 1 nằm ở đầu bên kia.Cô Hồng cũng từng tưởng tượng rằng mình hoán đổi vị trí với lão Cao, cô dạy lớp 1, lão Cao dạy lớp 9. Như vậy toàn bộ những học sinh học giỏi ở cấp ba đều trong tay cô, đủ loại khen thưởng và vinh dự cũng sẽ rơi vào tay cô.

Lương Văn Hào cũng thắc mắc: “Đúng vậy, ai biết được, có người nói quan hệ giữa họ tốt lắm, có người nói bọn họ đánh nhau. À, không phải quan hệ giữa cậu và Hàn Tử Dịch là tốt nhất sao, cậu ấy không nói với cậu chuyện này sao?”

Vì tờ bài thi này, cậu đã nhờ Lý Phàm tìm giáo viên phụ đạo cho anh.Chỉ trích cô không biết tốt xấu, còn chỉ trích kiến thức cô giảng không rõ ràng.Ở trong trường tuy rằng không nói rõ nhưng lãnh đạo to to nhỏ nhỏ đã ám chỉ lão Cao nhất định phải tìm ra nguyên nhân quấy nhiễu Hàn Tử Dịch. Các cô cũng không phải không nghĩ đến vấn đề tại Hàn Tử Dịch, nhưng mà vừa nghĩ đến tờ bảng điểm đẹp đến không lời nào tả nổi ngày xưa của anh thì trong đầu lập tức không tự chủ được mà nhận định là nhân tố bên ngoài quấy nhiễu.Chuyện này chỉ cần tưởng tượng thôi cũng có thể vui mừng thành tiếng.

Tiếp tục đọc “Mặc sức cưng chiều – Chương 15”

Hàng Xóm – Phần 1

HÀNG XÓM

Tác giả: Thanh Đoan

Ừm, không được kì thị người khác, nghề nghiệp không phân cao thấp, con người không chia sang hèn.

.

Dịch: Mặc Thủy

Bao nhiêu tuổi rồi, ra ngoài mà còn quên mang chìa khóa?

Cậu sống một mình từ lâu, hội chứng sợ xã hội càng lúc càng nghiêm trọng, nếu như tủ lạnh vẫn còn thức ăn thì cậu tuyệt đối không bước ra ngoài một bức, trừ khi nào đi bỏ rác.

Hai má cậu đỏ bừng. Khi chú ý thấy vết son môi trên cổ áo của người kia, cậu hơi sửng sốt, một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Tuy nói tùy tiện đánh giá người khác là không tốt, nhưng nghề nghiệp của hàng xóm mới đúng là đáng ngờ.

.

Thế giới bên ngoài như một cái miệng quái thú khổng lồ, người đi đường chính là bọn yêu quái nhỏ ven đường. Cậu cẩn thận trốn tránh, lại còn sợ để người khác phát hiện ra mình bất thường.

Cậu vừa nhớ lại xem lần cuối cùng mà mình nói chuyện với người khác là khi nào, vừa bước đến thang máy. Nhưng cậu mới nhấn số tầng xong, cửa thang máy chưa kịp khép lại, một bàn tay đột nhiên chen vào. Tim Lâm Ôn thắt lại. Cậu vô thức lùi vào góc hai bước, cúi đầu thật thấp, tỏ vẻ từ chối giao lưu với người khác. Mùi rượu nhàn nhạt tỏa ra theo bước chân của người vừa đến. Sau đó, đập vào tầm mắt cậu là một đôi giày da được đánh bóng loáng, và ống quần tây phẳng phiu.

.Tác giả: Thanh ĐoanPhần 1

Lâm Ôn căng như dây đàn. Thang máy đi lên chậm chạp, lưng cậu đã thấm mồ hôi lạnh. Cậu nhắm mắt thật chặt, mãi mới tìm được cảm giác: “Lâm, Ôn.”

2.

Hàng xóm mới không hề để bụng với thái độ của cậu, vẫn nói bằng giọng thân thiết hiền hòa: “Cậu tên gì vậy?”

1.

Đèn hành lang lại tối đi.

Thật giống giữa trời đông, có một chú sóc nhỏ đang kéo con chim bự bị đông cứng ngoài cửa vào ổ của mình.

Lâm Ôn xách đống thức ăn mà cậu vội vàng chạy đến chợ mua vét được sau giờ cao điểm buổi chiều, ngẩng đầu lên nhìn cổng khu chung cư còn cách mình hơn trăm mét, tay siết chặt lại. Cậu cẩn thận nhìn quanh, kéo nón xuống thật thấp, bước chân nhanh hơn.

Cậu lặng lẽ suy đoán, nhưng vẫn không có ý định ngẩng đầu lên.

Chắc là một người đàn ông khá cao.

Tiếp tục đọc “Hàng Xóm – Phần 1”

Dịu Dàng – Chương 1

XIN CHÀO, DỊU DÀNG

Tác giả: Dịch Dung Thuật Cửu

Người qua đường đều nhìn sang phía này.

Ban đầu mọi người rất hào hứng, bởi vì cậu đẹp trai, nhưng chẳng bao lâu sau đã thấy chán, bởi vì cậu ta có tính cách “kì quặc”, hoàn toàn không hòa nhập với tập thể, có thể ví như một con trâu chán chường bỗng nhiên xuất hiện trong bầy dê hoạt bát.

Chiếc xe bay nhanh trên đường, cảnh đêm phồn hoa và dòng người rộn ràng vụt qua khung cửa sổ. Cách một lớp kính, trong xe và ngoài xe như hai thế giới lướt qua nhau.

Dịch: Mặc Thủy

“Vậy sao anh cứ nhìn người ta? Vì anh ta đẹp trai hút mắt?” La Tiểu Duệ nhìn vào gương, ghé thật sát lại để nhìn khuôn mặt mập mạp của mình: “Người so với người đúng là tức chết mà, người ta vừa cao vừa giàu lại còn đẹp, sao em lại là thằng lùn mập nghèo chứ?”

.

Khi anh rửa tay, La Tiểu Duệ cũng chen đến bên cạnh bồn rửa: “Anh Tán, anh với Phó tổng Lam không có chuyện gì chứ hả, lúc họp anh cứ nhìn người ta hoài.”

“Đừng có nói bậy.” Từ Tán lùi về sau hai bước, ngửa người ra sau, nhìn ra bên ngoài một cái. Thấy không có ai, anh mới quay trở lại trước bồn rửa, giật tờ khăn giấy lau tay.

Lam Thiên Nhiên trở thành đối tượng bị cô lập.

Cảnh sát giao thông xem xong thì quy mọi trách nhiệm cho tóc vàng: “Sau này lái xe cẩn thận đó.”Mọi người đều cười, trừ Lam Thiên Nhiên.Chương 1

Dịch: Mặc Thủy

Lam Thiên Nhiên hạ giọng hỏi Từ Tán: “Vì sao lại cười?”

“Đi thôi, tôi đưa cậu về.”

Giờ cao điểm buổi sáng, xe cộ như nước trên đường cái. Xe việt dã của Từ Tán len lỏi giữa dòng xe, đèn đỏ dừng đèn xanh chạy, di chuyển về trước xuôi theo dòng chảy.

Từ Tán và La Tiểu Duệ nhìn nhau, Từ Tán: “Đừng có lên cơn nữa.”

Tiếp tục đọc “Dịu Dàng – Chương 1”

Cưới Chiến Thần – Chương 20

CƯỚI CHIẾN THẦN TÀN TẬT VỀ LÀM THIẾP VÀ CÁI KẾT

Tác giả: Lưu Cẩu Hoa

Editor: KanZe

.

Chương 20

.

Ngày hôm sau là Đại hội Triều Đình.

Giang Tùy Châu chỉ cần nghĩ đến dáng vẻ tôn quý hiển hách của Hậu Chủ, trong lòng chí ít cũng có chút mâu thuẫn, vừa sáng đã vội dùng xong bữa rồi đi ngay.

Nào ngờ, anh vừa đến Chính Dương Môn, đã gặp phải một người xông lại.

Tiếp tục đọc “Cưới Chiến Thần – Chương 20”