Bình Tĩnh – Chương 103

BÌNH TĨNH, ANH LÀM ĐƯỢC

Tác giả: Đồng Kha

Tay của Vinh Kinh đã được Cố Hy băng bó xong. Thấy trạng thái của Ngô Phất Dục, Cố Hy lập tức trợn mắt theo dõi.

Hôm nay ngã phát hiện ra Vinh Kinh cõng một Omega đi dạo, trông hai người thân mật khắng khít như vậy, chắc chắn là người yêu. Gã quyết định không làm gì được ‌Vinh Kinh thì chuyển sang làm hại người yêu của anh. Như thế Vinh Kinh sẽ càng đau đớn hơn, dù sao thì Omega kia cũng không thể có vũ lực cao như anh được.

Vinh Kinh nhìn sang, mắt Ngô Phất Dục long lanh nước.

Dịch: Mặc Thủy

Ngô Phất Dục lần đầu tiên mới thấy Vinh Kinh nhìn mình bằng ánh mắt chăm chú đến vậy, bỗng chốc thấy cảm xúc dâng trào: “Tôi muốn anh hôn tôi một cái.” Nụ hôn đầu của ông đấy, cuối cùng cũng có hi vọng ‌.

Sau khi đẩy Cố Hy ra‌, Ngô Phất Dục không kịp tránh nên đành phải trả giá bằng việc bị đâm để đạp cho kẻ tấn công ngã lăn ra đất. Vinh Kinh đang chạy đến gần, ánh mắt hai người chạm nhau rồi gần như trong tích tắc đã hành động vô cùng ăn ý. Vinh Kinh khống chế kẻ tấn công trên đất, còn Ngô Phất Dục lùi về sau vài bước, đón được Cố Hy vừa định thần lại sau cơn hoảng loạn‌.

.

Cố Hy có dự cảm chẳng lành.

Ngô Phất Dục: “Gần chút.”

Gương mặt thanh tú, nhìn kĩ còn thấy khá đẹp. Chỉ liếc qua thì thấy như xa lạ, nhưng lại có cảm giác rất quen thuộc kì lạ. Ánh mắt của tên này trông tưởng như hiền hòa, thực tế lại ẩn chứa sát khí. Vinh Kinh dám chắc mình đã từng gặp rồi, nhưng nhất thời không nhớ ra được, chỉ dám chắc một khi đã để lại ấn tượng trong đầu thì kẻ này hẳn đã từng bị anh chú ý một thời gian.Người xung quanh bắt đầu kêu thét lên, bỏ chạy tứ phía.Nhờ được nhắc nhở, đám đông xung quanh đã phản ứng lại, liên tiếp bước đến giúp đỡ.Chương 103

Ngô Phất Dục từ nhỏ đã bị cha mình ném vào doanh trại quân đội, bây giờ còn dám tự hào khoe mình bò từ địa ngục ra. Lúc bị đâm, hắn cũng cố ý tránh được nơi nguy hiểm, nếu không đã chẳng thể kiên trì tỉnh táo trong thời gian dài như vậy.

Sau khi đẩy Cố Hy ra‌, Ngô Phất Dục không kịp tránh nên đành phải trả giá bằng việc bị đâm để đạp cho kẻ tấn công ngã lăn ra đất. Vinh Kinh đang chạy đến gần, ánh mắt hai người chạm nhau rồi gần như trong tích tắc đã hành động vô cùng ăn ý. Vinh Kinh khống chế kẻ tấn công trên đất, còn Ngô Phất Dục lùi về sau vài bước, đón được Cố Hy vừa định thần lại sau cơn hoảng loạn‌.

Cố Hy chột dạ, giọng nhỏ hẳn đi: “Nhưng…tôi đang đứng yên ổn đằng trước, ai bảo cậu nhiều chuyện đẩy tôi ra. Cậu xem lại bản thân xem có được hay không, chưa gì đã bị thương‌!”

Gã áo đen bị đá ngã xong thì rút dao ra quay đầu bỏ chạy. Chính gã cũng không ngờ giữa đường nhảy ra một tên Trình Giảo Kim, rồi chưa kịp phản ứng lại thì đã bị một sức mạnh lớn hơn bắt lấy.

Vinh Kinh: “Nói đi.”

Mục tiêu của gã là Vinh Kinh, cũng chính là Alpha khi trước phá hoại kế hoạch đóng giả tài xế taxi sát hại Omega rồi còn dám đến thẳng cục cảnh sát để tố cáo gã. Cuộc sống tự to tự tại ngoài vòng pháp luật bao năm qua đã biến mất, gã thề phải bắt Vinh Kinh trả giá. Gã áo đen trao đổi điều kiện với Chử Dương, nhận được thông tin về Vinh Kinh từ đó rồi bắt tay vào chuẩn bị. Nhưng rồi gã phát hiện ra Vinh Kinh cực kì cảnh giác‌, mãi vẫn không tìm thấy cơ hội ra tay, nếu như đã bắt đầu mà thất bại thì rất có khả năng làm mọi chuyện vỡ lở.

Anh chỉ bị thương ngoài da thôi, chảy máu thì nhiều chứ còn chưa đâm vào tới nội tạng mà.

Ngô Phất Dục: “Tôi chỉ có một nguyện vọng khi còn sống. Tôi vừa mới cứu mạng anh đấy, anh đối xử với ân nhân của mình bằng thái độ này à?”

Hôm nay ngã phát hiện ra Vinh Kinh cõng một Omega đi dạo, trông hai người thân mật khắng khít như vậy, chắc chắn là người yêu. Gã quyết định không làm gì được ‌Vinh Kinh thì chuyển sang làm hại người yêu của anh. Như thế Vinh Kinh sẽ càng đau đớn hơn, dù sao thì Omega kia cũng không thể có vũ lực cao như anh được.

Vinh Kinh lại nhích thêm một chút nữa.

Hai người họ tách nhau ra‌, đúng là cơ hội tốt, gã áo đen nhắm ngay lúc này! Gã vọt ra như tên rời cung, vì vừa rồi gã đã quan sát rất lâu, phân tích hướng di chuyển của đám đông để tìm ra đường lui tốt nhất. Chỉ cần không ham chiến, sau khi đâm trúng nơi nguy hiểm là gã có thể nhân lúc đám đông hỗn loạn để chạy thoát, tiếp đến là thay quần áo đã chuẩn bị sẵn trong toilet gần đó, rồi biến mất không còn tung tích trong vài phút đồng hồ. Kiểu “giết người ngẫu nhiên” này rất khó để tìm ra hung thủ, gã chỉ cần đảm bảo mình tránh hết máy quay, ngụy trang kín kẽ, bỏ đi ngay lập tức, làm được ba điều này thì gần như là bất khả chiến bại.

Vinh Kinh cứ như người máy nghe mệnh lệnh, lại nhích thêm một chút.

Nhưng cái tên bất thình lình xông ra này là ai vậy!

.

Chương 103

Người xung quanh bắt đầu kêu thét lên, bỏ chạy tứ phía.

Gã áo đen thấy tình thế bất ổn, dù bị đá lăn ra vẫn muốn bỏ chạy, nhưng không ngờ Vinh Kinh đã lao thẳng đến, gã lập tức đâm thẳng con dao trong tay ra. Nét mặt Vinh Kinh sắc lạnh, tay trực tiếp nắm luôn vào lưỡi dao, máu tươi bắn ra. Có thể sự quyết liệt của anh làm cho kẻ thủ ác phải khiếp sợ. Vinh Kinh cứ như không biết đau là gì, nhân lúc đối phương còn đang ngơ ngác thì rút con dao ra ném đi xa. Gã không còn vũ khí cũng như đã mất đi một nửa sức chiến đấu. Vinh Kinh lại dùng bàn tay đầm đìa máu kéo khẩu trang của tên này xuống.

Cố Hy: “…”

Gương mặt thanh tú, nhìn kĩ còn thấy khá đẹp. Chỉ liếc qua thì thấy như xa lạ, nhưng lại có cảm giác rất quen thuộc kì lạ. Ánh mắt của tên này trông tưởng như hiền hòa, thực tế lại ẩn chứa sát khí. Vinh Kinh dám chắc mình đã từng gặp rồi, nhưng nhất thời không nhớ ra được, chỉ dám chắc một khi đã để lại ấn tượng trong đầu thì kẻ này hẳn đã từng bị anh chú ý một thời gian.

Nhờ được nhắc nhở, đám đông xung quanh đã phản ứng lại, liên tiếp bước đến giúp đỡ.

“Làm phiền báo cảnh sát và gọi xe cấp cứu, mấy Alpha đến đây giúp tôi khống chế tên này!” Có thể do biết mình đã rơi vào đường cùng, gã áo đen vùng vẫy hết sức lực. Tay Vinh Kinh vẫn còn đang chảy máu. Anh quay lại ra hiệu mình không sao, an ủi Cố Hy đang căng thẳng tái mặt, sau đó rút khăn ra tự băng vết thương lại.

Nụ hôn đầu của ông đấy, cuối cùng cũng có hi vọng ‌.

Nhờ được nhắc nhở, đám đông xung quanh đã phản ứng lại, liên tiếp bước đến giúp đỡ.

Ngô Phất Dục: “Gần thêm chút nữa.”

Nhìn theo kẻ tấn công bị nhóm Alpha đưa lên ‌xe cảnh sát, Vinh Kinh và Cố Hy quay sang đưa ‌Ngô Phất Dục lên xe cấp cứu.

Gã áo đen thấy tình thế bất ổn, dù bị đá lăn ra vẫn muốn bỏ chạy, nhưng không ngờ Vinh Kinh đã lao thẳng đến, gã lập tức đâm thẳng con dao trong tay ra. Nét mặt Vinh Kinh sắc lạnh, tay trực tiếp nắm luôn vào lưỡi dao, máu tươi bắn ra. Có thể sự quyết liệt của anh làm cho kẻ thủ ác phải khiếp sợ. Vinh Kinh cứ như không biết đau là gì, nhân lúc đối phương còn đang ngơ ngác thì rút con dao ra ném đi xa. Gã không còn vũ khí cũng như đã mất đi một nửa sức chiến đấu. Vinh Kinh lại dùng bàn tay đầm đìa máu kéo khẩu trang của tên này xuống.

~*~

Áo của Ngô Phất Dục bị má thấm ướt, nhưng vừa rồi Cố Hy đã sơ cứu cầm máu cho hắn rồi. Bây giờ hắn đang nằm trên cáng cứu thương cho nhân viên y tế xử lý những phần quan trọng cần thiết. Bản thân hắn thì yếu ớt ra hiệu cho Vinh Kinh lại gần mình.

Vinh Kinh chưa bao giờ thấy con Cá như vậy, nhưng nghĩ đến tình cảnh nguy hiểm vừa rồi thì không biết nên nói gì, thế là nhích lại.

Áo của Ngô Phất Dục bị má thấm ướt, nhưng vừa rồi Cố Hy đã sơ cứu cầm máu cho hắn rồi. Bây giờ hắn đang nằm trên cáng cứu thương cho nhân viên y tế xử lý những phần quan trọng cần thiết. Bản thân hắn thì yếu ớt ra hiệu cho Vinh Kinh lại gần mình.

Ngô Phất Dục: “Gần chút.”

Vinh Kinh cứ như người máy nghe mệnh lệnh, lại nhích thêm một chút.

Vinh Kinh: “…”

Tay của Vinh Kinh đã được Cố Hy băng bó xong. Thấy trạng thái của Ngô Phất Dục, Cố Hy lập tức trợn mắt theo dõi.

Nhưng cái tên bất thình lình xông ra này là ai vậy!

Ngô Phất Dục: “Gần thêm chút nữa.”

Cố Hy có dự cảm chẳng lành.

“Làm phiền báo cảnh sát và gọi xe cấp cứu, mấy Alpha đến đây giúp tôi khống chế tên này!” Có thể do biết mình đã rơi vào đường cùng, gã áo đen vùng vẫy hết sức lực. Tay Vinh Kinh vẫn còn đang chảy máu. Anh quay lại ra hiệu mình không sao, an ủi Cố Hy đang căng thẳng tái mặt, sau đó rút khăn ra tự băng vết thương lại.

Vinh Kinh lại nhích thêm một chút nữa.

Mục tiêu của gã là Vinh Kinh, cũng chính là Alpha khi trước phá hoại kế hoạch đóng giả tài xế taxi sát hại Omega rồi còn dám đến thẳng cục cảnh sát để tố cáo gã. Cuộc sống tự to tự tại ngoài vòng pháp luật bao năm qua đã biến mất, gã thề phải bắt Vinh Kinh trả giá. Gã áo đen trao đổi điều kiện với Chử Dương, nhận được thông tin về Vinh Kinh từ đó rồi bắt tay vào chuẩn bị. Nhưng rồi gã phát hiện ra Vinh Kinh cực kì cảnh giác‌, mãi vẫn không tìm thấy cơ hội ra tay, nếu như đã bắt đầu mà thất bại thì rất có khả năng làm mọi chuyện vỡ lở.

Ngô Phất Dục thều thào: “Tôi…có thể nào…nói vài câu với anh không?”

Vinh Kinh: “Nói đi.”

Ngô Phất Dục trông có vẻ rất yếu ớt: “Trước khi chết, tôi có một nguyện vọng chưa hoàn thành, nếu không đạt được thì chết không nhắm mắt…”

Ngô Phất Dục trông có vẻ rất yếu ớt: “Trước khi chết, tôi có một nguyện vọng chưa hoàn thành, nếu không đạt được thì chết không nhắm mắt…”

Vinh Kinh nhìn sang, mắt Ngô Phất Dục long lanh nước.

Nhân viên y tế vừa cắt cái áo thun của hắn ra, đang kiểm tra vết thương: “…” Nhân viên y tế vừa cắt cái áo thun của hắn ra, đang kiểm tra vết thương: “…” Anh chỉ bị thương ngoài da thôi, chảy máu thì nhiều chứ còn chưa đâm vào tới nội tạng mà.Tác giả: Đồng KhaAnh chỉ bị thương ngoài da thôi, chảy máu thì nhiều chứ còn chưa đâm vào tới nội tạng mà.

Ngô Phất Dục từ nhỏ đã bị cha mình ném vào doanh trại quân đội, bây giờ còn dám tự hào khoe mình bò từ địa ngục ra. Lúc bị đâm, hắn cũng cố ý tránh được nơi nguy hiểm, nếu không đã chẳng thể kiên trì tỉnh táo trong thời gian dài như vậy.

Hai người họ tách nhau ra‌, đúng là cơ hội tốt, gã áo đen nhắm ngay lúc này! Gã vọt ra như tên rời cung, vì vừa rồi gã đã quan sát rất lâu, phân tích hướng di chuyển của đám đông để tìm ra đường lui tốt nhất. Chỉ cần không ham chiến, sau khi đâm trúng nơi nguy hiểm là gã có thể nhân lúc đám đông hỗn loạn để chạy thoát, tiếp đến là thay quần áo đã chuẩn bị sẵn trong toilet gần đó, rồi biến mất không còn tung tích trong vài phút đồng hồ. Kiểu “giết người ngẫu nhiên” này rất khó để tìm ra hung thủ, gã chỉ cần đảm bảo mình tránh hết máy quay, ngụy trang kín kẽ, bỏ đi ngay lập tức, làm được ba điều này thì gần như là bất khả chiến bại.

Ngô Phất Dục lần đầu tiên mới thấy Vinh Kinh nhìn mình bằng ánh mắt chăm chú đến vậy, bỗng chốc thấy cảm xúc dâng trào: “Tôi muốn anh hôn tôi một cái.” Chương 103Nhìn theo kẻ tấn công bị nhóm Alpha đưa lên ‌xe cảnh sát, Vinh Kinh và Cố Hy quay sang đưa ‌Ngô Phất Dục lên xe cấp cứu.Tay của Vinh Kinh đã được Cố Hy băng bó xong. Thấy trạng thái của Ngô Phất Dục, Cố Hy lập tức trợn mắt theo dõi.Nụ hôn đầu của ông đấy, cuối cùng cũng có hi vọng ‌.

Vinh Kinh còn chưa trả lời, Cố Hy đả nhảy dựng lên mèo bị giẫm phải đuôi, liên tục phủ quyết: “Không được, không thể, cậu nằm mơ!”

Vinh Kinh còn chưa trả lời, Cố Hy đả nhảy dựng lên mèo bị giẫm phải đuôi, liên tục phủ quyết: “Không được, không thể, cậu nằm mơ!”

Ngô Phất Dục: “Tôi chỉ có một nguyện vọng khi còn sống. Tôi vừa mới cứu mạng anh đấy, anh đối xử với ân nhân của mình bằng thái độ này à?”

Nhìn theo kẻ tấn công bị nhóm Alpha đưa lên ‌xe cảnh sát, Vinh Kinh và Cố Hy quay sang đưa ‌Ngô Phất Dục lên xe cấp cứu.

Chương 104

Cố Hy chột dạ, giọng nhỏ hẳn đi: “Nhưng…tôi đang đứng yên ổn đằng trước, ai bảo cậu nhiều chuyện đẩy tôi ra. Cậu xem lại bản thân xem có được hay không, chưa gì đã bị thương‌!”

Ngô Phất Dục bị một Omega khinh thường, lửa giận lập tức phừng lên‌. Hắn bật dậy từ trên giường, lý luận: “Anh có biết Alpha ghét nhất là cái này không, ai không được hả! Anh nói cho rõ ràng!”

Nhân viên y tế vừa cắt cái áo thun của hắn ra, đang kiểm tra vết thương: “…” Anh chỉ bị thương ngoài da thôi, chảy máu thì nhiều chứ còn chưa đâm vào tới nội tạng mà.

Không khí gần như đông lại, Ngô Phất Dục cứng người. Còn tất cả mọi người trên xe cấp cứu đều đang nhìn con Cá đang khỏe như không.

Tác giả: Đồng Kha

Vinh Kinh: “…”

Cố Hy: “…”

~*~

Ngô Phất Dục thều thào: “Tôi…có thể nào…nói vài câu với anh không?”

Chương 104

3 bình luận về “Bình Tĩnh – Chương 103

Leave a Reply

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s